Trải nghiệm sống

Trong cuộc sống này có rất nhiều thứ sẽ làm bạn phải suy nghĩ, chiêm nghiệm và trầm tư, hãy cùng chúng tôi chia sẻ trải nghiệm đó, để nhận ra những người giống mình và để hiểu thêm ý nghĩa của cuộc sống.

  • Thời đại siêu anh hùng

    Ngày 21 tháng 5 năm 2014. Hôm nay là thứ bảy, mọi người đều được nghỉ nhưng Hải vẫn đi làm, anh là nhân viên của tòa soạn Tân Văn Minh - một tòa soạn mới thành lập không lâu nằm ở ngoại thành thủ đô Hà Nội. Ngồi đánh máy đến 12 giờ trưa, Hải đeo cái ba lô nặng trịch như ba lô của đám học sinh tiểu học ngày nay, ngồi lên yên con xe wave đã cũ nhưng được lau rửa rất kĩ của mình. Hôm nay Hải sẽ không về căn phòng trọ chật hẹp trong cái ngõ nhỏ mà anh đi về phía Tây - nơi anh muốn thu thập tin tức về những bức xúc trong người dân về việc thu hồi đất của chính quyền địa phương. Công việc rất suôn sẻ, những bài viết của anh được ghi nhận khách quan, chính quyền cấp trên cũng đã vào cuộc và xử lý những người có sai phạm. Cả nước được biết đến vụ việc đó, vụ việc mà nhân dân giành được công lý, những tấm hình chụp nụ cười của những chiến sĩ cảnh sát cơ động và người dân của Hải trở nên nổi tiếng. Hải vui sướng về thành quả của mình cũng như ý nghĩa của công việc. Ngày mai Hải có thể tự thưởng cho mình một ngày nghỉ bên bạn bè.

    Vài ngày sau đó, Hải nhận được một số tin nhắn đe dọa sẽ chặn đường và hành hung anh như thường lệ. Bọn đe dọa có đầy đủ thông tin cá nhân của Hải nhưng anh không sợ, anh đã quen rồi. Hải có một cô bạn gái tên là Lê Lan, Lan là sinh viên trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, thời gian rảnh cô vẫn đi làm thêm ở quán cafe cạnh trường. Tối nay Lan xin nghỉ làm, ngồi đối diện với Hải tại ban công một quán cafe với phong cách cổ, Lan nói:

    - Hải à, em nghĩ anh không nên tiếp tục viết bài về những vụ đó nữa, em lo cho anh về những tin nhắn đó. Anh có thể chuyển sang viết về những người nổi tiếng hay cướp giật giết người vẫn rất nhiều người đọc mà.

    - Anh là nhà báo và công việc của anh là đem sự thật đến với người dân chứ không phải một gã hàng ngày lăm lăm cóp nhặt những thông tin vô bổ, đôi khi không có thật với những tiêu đề giật tít quá mức chỉ để có nhiều lượt đọc.

    - Cuối con đường chưa chắc là ánh sáng đâu, anh phải biết điều đó là nguy hiểm.

    - Anh biết nhưng anh sẽ thắp lên ánh sáng bên trong con đường, xã hội cần nó Lan à, dù chỉ là le lói.

    Đưa Lan về nhà rồi phóng xe về, Hải ngẫm lại những lời Lan nói, Hải thấy mình giống như 1 nhà khoa học thám hiểm một cái hang, càng đi sâu nó càng tối. Hải không biết liệu cái hang đó có đường ra hay không nhưng anh vẫn sẽ đi vào bởi đó là lý tưởng của anh, một lý tưởng mập mờ - một ánh sáng le lói. Đang trong dòng suy nghĩ, Hải bị một đám con đồ chặn xe, chúng chùm đầu và lôi Hải vào bên trong một con hẻm. Cầm đầu bọn chúng là một tên cao to vạm vỡ, chỉ với vài đòn "đánh yêu" tên săm trổ đã khiến Hải cảm thấy kiệt sức và không thể giãy giụa thêm. Đến lúc đó hắn mới nói:

    - Mày là con giời hay sao mà theo đuổi vụ này? Đây là lần đầu tiên tao chỉ cảnh báo, còn nếu mày không biết dừng lại thì mày sẽ không phải cầm bút trong nửa đời còn lại nữa đâu. Nhớ tên tao, giang hồ gọi tao là Lý (dog).

    Đám côn đồ lên xe phóng đi rất nhanh. Hải sau đó cũng lên xe trở về nhà. Hải không sợ, chưa bao giờ sợ, hành động của mấy tên côn đồ chỉ làm Hải càng mong muốn có thể hoàn thành công việc của mình. Bọn giang hồ giỏi đấm đá tay chân chưa bao giờ hành động thấu đáo cả, chúng lấy hết tài liệu có giá trị của anh, xóa dữ liệu trên máy tính anh nhưng chưa bao giờ xóa được trí nhớ vốn đã rất tuyệt với của anh. Anh mở cái máy tính xách tay, đánh những dòng chữ đầu tiên viết về những dấu hiệu sai phạm cực kỳ nghiêm trọng của những người điều hành tập đoàn Canoshin - một tập đoàn đóng tàu rất lớn của nhà nước.

    Bài báo của anh được đăng tải trên mạng, được đăng lên trang nhất của tờ báo, được mọi người đón nhận. Bí mật đáng sợ của một tập đoàn kinh tế lớn được phanh phui giải thích cho những thua lỗ của tập đoàn này trong thời gian qua. Bài báo viết về những hành vi tham nhũng quá lớn gây thiệt hại lên tới hơn 2% GDP của cả nước. Công an vào cuộc, điều tra ngọn ngành sự việc. Hải làm việc rất thành thật với cơ quan công an, anh khai đầy đủ, rõ ràng tất cả những việc mình đã làm để có được những thông tin đó. Hải đồng ý làm nhân chứng để chứng minh vụ án.

    Với tư cách là nhân chứng đặc biệt, Hải được bảo vệ rất kĩ bởi cơ quan công an, vì vậy mặc dù vẫn nhận được những tin nhắn đe dọa Hải vẫn không hề lo sợ. Tuy nhiên vài ngày sau, Hải nhận được lời nhắn từ số điện thoại của Lan: "2h chiều nay tại sau núi của khu du lịch sinh thái Hoàng Nam mày sẽ đến một mình hoặc bạn gái mày sẽ chết một mình" sau đó là giọng Lan thều thào yếu ớt: "anh ơi, cứu em hu hu". Hải trợn mắt hốt hoảng chạy ra khỏi giường, mặc vội quần áo phóng xe ngay đến vùng ngoại ô thành phố, nơi khu du lịch Hoàng Nam tọa lạc gần một đỉnh núi lớn, tương truyền ngọn núi cổ này có những truyền thuyết rất đáng sợ. Nhưng truyền thuyết là truyện chỉ kể cho trẻ con nghe mà thôi, Hải đến sau núi, nơi Lan đã bị trói, bị bịt mồm, bị đánh và ... còn bị sao nữa thì có chúa mới biết. Hải quát to:

    - Thả cô ấy ra. - Hải lao vào và bị khóa chặt lại bởi hai tên to con.

    Thằng Lý Dog từ trong lều du lịch bước ra tung một cú đấm thật mạnh khiến Hải choáng váng. Khi hắn định tung cú đấm thứ hai thì một bàn tay ngăn lại. Người đàn ông lớn tuổi bước ra và nói:

    - Dẫn cậu ta vào đây.

    Hải và Lan được đưa vào trong một cái hang có "sảnh" rộng và rất nhiều ngõ. Trong hang rất lạnh, nhưng không thể lạnh bằng khuôn mặt của những người đang có ở đây. Chỉ có ông Đạt là cười, Hải nhận ra ông Đạt - trưởng phòng kinh doanh của một công ty thuộc tập đoàn Canoshin mà Hải đã điều tra được, một trong những người thu lợi nhiều nhất từ cái công ty đã làm thất thoát kinh tế Nhà nước đến cả nghìn tỉ đồng. Ông Đạt ra lệnh cởi trói cho Lan và nói với Hải giọng nhẹ nhàng:

    - Tôi rất muốn thả hai người, thế nhưng nếu tôi đi tù thì ai sẽ thả tôi? Cuộc sống là những cuộc trao đổi chàng trai trẻ và ta tin là hiện tại cậu có đủ tỉnh táo để nhận ra nên hành động như thế nào. Chúng ta đang sống trong một xã hội mà lợi ích của chúng ta ràng buộc lẫn nhau. Và lúc này cậu đứng bên cạnh tôi cậu nhận ra chúng ta là một nhóm lợi ích bởi vì chỉ với vài dòng tin nhắn, vài nút mật khẩu, cậu và tôi đều sẽ tự do, và cô bạn gái xinh đẹp này cũng sẽ được tự do.

    Hải đặt tay lên bàn phím, tất cả công sức, tâm huyết của cậu, bài viết của anh về Canoshin bị xóa sạch và thay vào đó là những lời xin lỗi về bài viết giật tít, câu view. Hải nhắn tin cho chủ tòa soạn để hủy sản xuất bài báo. Tất cả tài sản facebook, blog của Hải đều phải giao nộp lại cho ông Đạt. Sau khi xong việc, Hải dắt tay Lan đi ra hướng cửa hang và nói:

    googletag.cmd.push(function() { googletag.display('div-gpt-ad-1547018920097-0'); }); googletag.cmd.push(function() { googletag.display('div-gpt-ad-1547019386831-0'); });

    - Ông đã tự do, giờ chúng tôi sẽ tự do chứ.

    - Tất nhiên rồi, anh nhà báo, ở trong này anh sẽ được tự do. - ông Đạt cười nói và ra hiệu cho bọn lâu la.

    Hải giãy giụa nhưng bất lực trước quá nhiều tên côn đồ cao to vạm vỡ, chúng đưa Hải đến bên cạnh một tảng đá. Tên Lý Dog rút thanh kiếm Nhật sắc lẹm chém đứt lìa hai bàn tay của nhà báo trẻ:

    - Như đã hứa.

    Hải gào lên đau đớn. Tiếng kêu bản năng của một sinh vật gần kề cái chết. Lan chỉ biết gào thét gọi Hải thức tỉnh khi anh đã dần kiệt sức, tròn mắt nhìn những dòng máu đỏ tươi chảy ra từ đôi tay không có bàn tay của người mình yêu. Lan bị bế lên, chúng mang cô tới một cửa hang gần đó, nơi có con sông ngầm hung dữ chảy qua. Lan được thả xuống nơi bóng tối vô tận.

    - Ngươi được tự do - Tên côn đồ nói với vẻ mặt lạnh toát của một kẻ đã làm đi làm lại những việc này nhiều lần.Hải không giãy giụa nữa, cũng không la hét nữa phần vì anh đã hết sức, phần vì anh cũng đã hết hi vọng, Hải không khóc, đồng tử Hải gian to hết sức nhưng chỉ nhìn về một phía, giờ anh giống như một cái xác đã được hẹn giờ, chỉ đợi ngày chết. Ông Đạt ra hiệu đưa Hải tới một cửa hang khác. Đám côn đồ lôi anh đi vào rất sâu trong hang rồi mới thả Hải xuống đất. Chúng thì thầm với nhau:

    - Đến đây chắc sẽ không bốc mùi ra đâu.

    - Chuồn nhanh lúc này đi không hồn nó ám cả đời thì đen lắm.

    Hải nằm đó không nhúc nhích, cái hang không có 1 chút ánh sáng nào, nó rất tối, tối như sự thật mà Hải đã bỏ công tìm kiếm. Hải đã bỏ cả cuộc đời mình để chống lại những kẻ tham nhũng. Máu từ hai cánh tay chảy ra quá nhiều, trong những giây phút cận kề cái chết, Hải nhớ lại cuộc đời của mình, Hải nhớ về cơn lũ năm nào đã cướp đi mạng sống của gia đình vốn rất hạnh phúc của mình năm anh mới lên 10 tuổi. Nói là lũ nhưng thực ra là vỡ đập do các hạng mục công trình bị người ta rút ruột quá nhiều. Còn nỗi đau nào đau đớn hơn việc bất lực bám vào nhành cây nhỏ và bất lực nhìn những người mình yêu thương từng người, từng người dần dần trôi theo dòng nước lũ, Hải từng gọi họ rất to, trong những ngày sau đó và cả trong những giấc mơ sau này của anh nhưng anh không bao giờ nhận được hồi âm của họ. Đó là lý do Hải im lặng nhìn Lan bị ném đi và lúc này Hải cảm thấy vui phần nào khi sắp được gặp những người mình yêu thương, không còn phải sống trên cõi đời mệt mỏi này. Hải chỉ thấy tiếc vì những kẻ tham nhũng vẫn còn nhởn nhơ ngoài đó, đục khoét của cải của xã hội, của nhân dân, nhưng Hải không muốn nghĩ nữa. Hải đã sẵn sàng để chết, Hải mong muốn được chết nhưng tại sao lúc này anh lại phải đợi chờ một cái chết, Hải lại nhớ đến gia đình, nhớ đến Lan, nhớ những giây phút khi hai người ở bên nhau.

    Bỗng trước mặt Hải hiện lên một sinh vật hình người phát ra ánh sáng, đầu ông ta trọc lốc, cái nhìn sắc lạnh, hai chân lơ lửng trên mặt đất với bộ trang phục kỳ quái giống phi hành gia. Hải yếu ớt mở đôi mắt nhìn sinh vật và thều thào:

    - Là diêm vương hay thần chết đến đón tôi?

    - Ta không phải lũ thần thấp kém, ta là đại diện cho sự thật của vũ trụ, ta là ánh sáng le lói khi ngươi trong hang tối, The Truth.

    Trong khi Hải vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bàn tay của gã tiến đến xoa lên người Hải, lên những vết thương. Hải cảm thấy khỏe mạnh trở lại, dòng máu không biết từ đâu sinh ra, các vết thương liền lại nhưng đôi tay thì vĩnh viễn không còn nữa.

    - Ông làm cái quái gì vậy, hãy để tôi được chết.

    - Ngươi vẫn còn chưa hết sứ mệnh của mình.

    - Các người không để tôi sống, cũng không để tôi chết. Các người muốn tôi là thứ gì?

    - Hãy đi tìm ta, hahaha!

    The Truth bắn nguồn năng lượng phát sáng thần bí lên người Hải, anh mọc ra đôi tay có màu của đá nhưng không phải là đá, nó cứng đá, cứng hơn bất kỳ vật chất nào từng tồn tại trên trái đất, ánh mắt tràn đầy năng lượng phát ra ánh sáng xanh huyền bí. Hải cảm thấy sức mạnh phi thường bên trong, anh nhìn lên thì The Truth biến mất. Với hình hài kì dị này, với sự sống mãnh liệt bên trong, hắn đã cứu rỗi anh hay đã nguyền rủa anh? Hải không quan tâm nữa, anh sẽ làm như lời hắn nói, bay đi với tốc độ kinh hoàng ra khỏi cái hang, đi tìm bọn giết người.

    Hải nhận ra với đôi tay này, với dòng máu mới, anh sở hữu những khả năng kỳ lạ mới như siêu sức mạnh, siêu sức bền, bay, bắn tia năng lượng và điều khiển vật chất nhờ phép thuật. Hải dùng phép thuật mới nhận được biến cho mình một bộ giáp kim loại giống bộ giáp phi hành gia của The Truth chỉ để hở ra hai đôi mắt qua cái khe ngang mặt và đôi tay mạnh mẽ bằng thứ vật chất thần thánh được ban cho.

    - Xác phàm của tôi đã chết mà sao tôi vẫn không thể chết? Tôi sẽ mãi mãi đi tìm ông, The Truth. Tôi không thể làm một thứ như con ma như thế này mãi được, giờ tôi sẽ là HaiDong - God of Truth, tôi sẽ coi mình là thần cho đến khi tôi tìm được ông.

    HaiDong nhớ như in từng khuôn mặt, có thể cảm nhận từng hơi thở và nhịp tim của chúng. Anh bay đến từng ngôi nhà, phá tan cửa sổ, lôi từng tên ra và kết tội chúng:

    - Kẻ giấu nhẹm sự thật bằng cái chết sẽ phải trả giá.Những người bị HaiDong bắt sợ hãi van xin với những lý do như còn đang nuôi mẹ già, con thơ nhưng HaiDong không mảy may để ý.

    Trên đỉnh núi của khu du lịch Hoàng Nam lúc chiều hôm ấy, mười ba con người bị đóng đinh trên cây thập tự bao gồm Đạt, Lý Dog và bọn lâu la - những kẻ đã có mặt buổi sáng hôm qua và ném người mà HaiDong từng yêu xuống con sông ngầm. Vị thần mới của chúng ta bay lên che đi hướng mặt trời đã gần khuất bóng nói dõng dạc với tất cả khách du lịch đằng xa và cảnh sát đang giương súng phía dưới:

    - Ta đến để mang đến sự thật chứ không phải là bạo lực.

    Một sĩ quan công an bên dưới bỏ súng và nói vọng lên:

    - Xin hãy dừng tay, chúng ta cần đối thoại, Chúng ta sống trong nền pháp chế, mọi chuyện phải được giải quyết theo quy định của pháp luật.

    HaiDong cười nhếch mép ở phía trên cao nhìn xuống lực lượng bảo vệ pháp luật:

    - Pháp luật có quyền lực nhưng không đủ quyền năng, nếu pháp luật không thể bảo vệ người dân lương thiện thì ta sẽ làm điều đó.

    Sĩ quan vừa nháy mắt cho các đồng chí đi đường bí mật vào giải phóng con tin:

    - Ông là ai và ông đến đây với lý do gì? Ông có đến từ thế giới này không?

    HaiDong:

    - Ta là người mang đến sự thật cho các ngươi, những tên này tham nhũng vô độ gây thiệt hại công quỹ, lại sử dụng thủ đoạn chính trị đê hèn để bịt đầu mối. Hôm nay, ta đem chúng đến để kết tội chúng.

    Viên sĩ quan đặc nhiệm trẻ bước tới định cứu con tin nhưng vướng vào bức tường trường lực vô hình mà HaiDong đã tạo ra bị bắn ra xa năm mét, kế hoạch của công an bị bại lộ. Chứng kiến những siêu năng lực đó, nhiều người dân xung quanh quỳ rạp hướng về phía HaiDong và nói:

    - Đó chính là vị thần - sứ giả của Ngọc hoàng đến cứu chúng ta. Hãy quỳ lạy trước Ngài.

    Số còn lại, cùng với các sĩ quan cảnh sát đang ở phía dưới thì chỉ nhìn với con mắt lạ lẫm, một số người còn kêu gào "nó là thứ gì vậy? Bắn con quỷ đó đi, các anh còn chờ gì nữa?" Một cuộc ẩu đả diễn ra giữa những người dân dưới chân núi để tranh cãi về niềm tin của họ đối với HaiDong. Họ không biết HaiDong là thiên thần hay ác quỷ. HaiDong không phải thiên thần, cũng không phải ác quỷ. Họ không hề biết anh chỉ là người đi tìm sự thật. Và sự thật là thứ cần được gìn giữ nhưng không phải lúc nào nó cũng được chấp nhận.

    Đám người mới đầu chỉ tranh cãi, cãi vã, rồi chửi bới, rồi họ ném đá nhau, họ lao vào nhau mà ẩu đả quyết liệt. Sĩ quan chỉ huy gọi cuộc điện thoại cho cơ quan thường trực:

    googletag.cmd.push(function() { googletag.display('div-gpt-ad-1547019495164-0'); }); googletag.cmd.push(function() { googletag.display('div-gpt-ad-1547019585666-0'); });

    - Chúng tôi cần thêm quân tiếp viện ở đây. Các đồng chí, chúng ta phải giải quyết vụ gây rối an ninh ở đây trước.HaiDong nhìn đám người xô xát lẫn nhau mà bỗng thấy mình đã sai lầm. Bởi vì sự thật là gì khi con người ta không tin tưởng lẫn nhau? HaiDong đã từng nghĩ rằng sẽ giao đám người này cho công an xử lý nhưng giờ anh không nghĩ nữa, anh sẽ làm điều mà anh cho là đúng: Tiêu diệt đám người này theo cách mà bọn chúng đã thủ tiêu sự thật.

    Roẹt! - Một luồng sáng chói mắt, sáng hơn cả ánh mặt trời lấy đi sinh mạng của mười ba người trên cây thập tự. HaiDong bay đi trong sự hỗn loạn mà anh không thể giải quyết được. Vài giờ sau, vụ ẩu đả mới được dẹp yên. Một viên sĩ quan trẻ nhìn cảnh hoang tàn của khu du lịch vốn rất sáng trọng và đẹp đẽ giờ đây giống như một mớ hổ lốn với đồ đạc bay tứ tung, bàn ghế gãy, số người bị thương thì quá nhiều, toàn bộ mười ba người trên cây thập tự bị thiêu rụi:

    - Tôi đang mơ à? Mấy cái xác đen thui này là thật sau.Sĩ quan già bên cạnh trả lời:

    - Đây là sự thật, chàng trai trẻ. Đó chính là màu của cái sự thật chết tiệt này.

    HaiDong bay đi xa, kiếm tìm những sự thật ẩn giấu sâu kín trong xã hội loài người. Anh sống nhưng tâm hồn anh đã chết từ khi Lan - người yêu anh rơi xuống cái vực tối:

    - The Truth, tôi sẽ mãi mãi đi tìm ông để xin được chết một lần và mãi mãi.

  • Im Lặng

     

    Tôi ghét sự im lặng. Sự im lặng, đôi khi, không chỉ làm người ta khó chịu vô cùng mà trên hết, những đánh giá không tốt về một ai đó hoặc về một mối quan hệ nào đó, bắt đầu từ đây.

    Khi tôi cho em mượn tiền, nhanh chóng và nhiệt tình. Đến lúc cần, tôi nhẹ nhàng thông báo về tình trạng túng thiếu của mình. Một tin nhắn vừa được gửi đi. Tôi chờ hồi âm. Rồi tôi trở thành con nợ của người khác. Tôi ghét sự im lặng của em. Sự im lặng mang chút gì đó vô ơn.

     

    Tôi tìm hiểu thông tin tuyển dụng cho một người bạn. Bạn muốn tôi cung cấp thông tin một cách nhanh chóng. Ừ thì tôi biết, ở cái xứ này chỉ có người đợi việc chứ không có việc chờ người. Nhưng khi thông báo với bạn rằng chỗ ấy đã có người "trên cơ" bạn, những SMS an ủi đầy chân tình của tôi được đáp trả bằng sự im lặng! Sự im lặng của một người vô tâm.

    Kết thúc thời sinh viên, tôi và người bạn đi mỗi người một nơi. Sợi dây liên hệ đã bao lần đứt rồi lại nối. Nối rồi đứt. Đến giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao bạn lại chọn cho mình sự im lặng. Im lặng mang đến sự bình yên cho bạn chăng? Nỗi buồn khi mất đi một tình bạn không bằng nỗi buồn khi nghĩ rằng bạn chưa từng xem tôi là người bạn thật sự.

    "Khi yêu, người ta có nhu cầu bộc lộ tình yêu và nhu cầu cần biết người kia có yêu mình không". Đó là một trong những bài học tâm lý trong trường đại học mà họa hoằn tôi còn nhớ. Để bây giờ khi bạn đau đáu hỏi: "Sao ta im lặng trôi qua nhau?" - Tôi có thể nói với bạn rằng: "Đó là sự im lặng khi tình yêu chưa đủ mạnh".

    Thật đáng buồn!

    Nhưng đáng sợ là khi tôi có lỗi mà người không nói, không cho cơ hội để sửa. Im lặng vì thiếu lòng bao dung.

    Đáng sợ hơn nữa là khi ai đó im lặng ra đi, im lặng chấm dứt cuộc tình. Cảm giác bị thiếu tôn trọng vây bủa mỗi đêm. Cái tôi cần không phải là lời thanh minh mà là lý do. Tôi muốn biết lỗi lầm của tôi nằm ở đâu. Tôi không trong sáng và thánh thiện như một thiên thần để có thể nghĩ rằng: người ra đi trong im lặng là vì muốn tôi hạnh phúc.

    Ngẫm lại, mình đã trải qua bao lần im lặng đáng buồn và đáng sợ. Thế mới thấy câu "im lặng là vàng" sao mà vô duyên và thừa thãi quá! Ấy vậy mà nó từng được tôi tin và làm theo như một tôn chỉ: Khi buồn, khi giận... thậm chí khi yêu ai, tôi đều im lặng.

    Hôm nay, tôi chủ động gọi điện để nói với lý do vì sao tôi không liên lạc với bạn trong một thời gian dài. Không phải vì tôi đã quên những gì bạn viết cho tôi mà vì tôi ghét sự im lặng, tôi không muốn im lặng với bạn nữa. Thế thôi!

  • Đôi khi, có ai đó...

    "Bạn sẽ khám phá ra chính mình đang ở một bậc cao hơn sau mỗi lần vượt qua nghịch cảnh."

    Thomas Edison

    Đôi khi, có ai đó vô tình bước vào cuộc đời bạn, bạn sẽ ko biết trước được người đó sẽ là ai và chỉ đến khi gặp họ, bạn mới biết họ có ý nghĩa quan trọng với bạn như thế nào. Họ giúp bạn nhận ra được mình là ai và người mà bạn muốn trở thành.

    Đôi khi có những việc xảy đến với bạn dường như thật đau đơn và quá sức chịu đựng. Nhưng khi vượt qua rồi, bạn mới nhận ra rằng nếu ko có những biến cố đó, bạn đã ko thể trưởng thành hơn và biết đc sức mạnh của chính mình

    Mọi việc xảy ra đều có lý do của nó, ko có điều gì là tình cờ hay may mắn cả. Tất cả mọi bệnh tật, mất mát hay những giây phút khó khăn chính là thử thách của cuộc sống. Không có những thử thánh này, bạn sẽ ko có cơ hội để nhận ra đâu là điều thực sự quan trọng và có ý nghĩa đối với bạn

    Đôi khi, chính những trải nghiệm cay đắng sẽ giúp bạn chiêm nghiệm cuộc sống mình một cách rõ rang và chính xác hơn. Một thất bại luôn chứa dựng niềm hy vọng. Một sự kết thúc bao giờ cũng đi liền với sự khởi đầu, nếu bạn nhận ra

    Nếu ai đó làm bạn tổn thương, đau buồn hay làm tan nát trái tim bạn, hãy tha thứ cho họ vì chính họ sẽ giúp bạn nhận ra giá trị của niềm tin.

    Hãy thử nói chuyện với những người trước giờ bạn chưa từng trò chuyện và nên lắng nghe họ một cách chân tình.

    Hãy tự nhủ rằng mình là 1 người vững vàng. Vì nếu bạn ko tin vào chính bạn, sẽ rất khó khiến người khác tin vào bạn đc. Bạn có thể tạo nên cuộc sống của mình với bất cứ điều gì bạn muốn, và sống trọn vẹn với nó

    Nếu ai đó yêu bạn thật sư, hãy trân trọng tình cảm ấy và mở long ra với họ, ko chỉ bởi họ yêu bạn, mà còn bới họ đang giúp bạn biết cảm nhận và nhìn cuộc sống bằng một tâm hồn sâu sắc.

    Bạn ko bao giờ biết trước điều gì đang chờ đón bạn ngày mai. Hãy sống hết mình cho ngày hôm nay và tin tưởng vào ngày mai cho dù bất kỳ điều gì xảy ra đi nữa

  • Mẹ xin lỗi con nhiều lắm con yêu ạ!

    Mẹ không biết là do con xuất hiện chưa đúng lúc. Hay do mẹ là một kẻ tham lam, hèn nhát, ích kỷ. Chỉ lo cho bản thân mình, chỉ muốn lo cho sự nghiệp của bản thân, không dám đứng trên dư luận xã hội, không dám thú nhận với ông bà ngoại. Mẹ thật sự không biết. Giờ đây, mẹ mệt lắm con à! Trái tim mẹ đã không thể nào đau hơn được nữa rồi, mẹ chỉ còn biết xin lỗi con.

    ***

    Gửi con - đứa bé mẹ chưa một lần gặp mặt...

    Con yêu! Mẹ biết con đang ở đó, ngay trong bụng mẹ, dù mẹ đã thử que thử với kết quả âm tính nhưng với những thay đổi nơi cơ thể mình, mẹ biết mẹ đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ. Mẹ yêu con, như tình yêu mẹ giành cho ba con vậy con à, nhưng mẹ phải làm gì đây hả con?

    Mẹ phải làm gì khi mà cả ba và mẹ đều chưa sẵn sàng để đón sự ra đời của con, con à. Ba con là một người đàn ông rất tốt, chăm sóc mẹ rất tốt, rất chiều chuộng mẹ, nhưng con biết không ba cần giành nhiều thời gian cho sự nghiệp hơn là cho một đứa trẻ. À không, chính xác là cả mẹ và ba đều cần có nhiều thời gian lo cho sự nghiệp của bản thân. Mẹ xin lỗi con...

    Hôm nay mẹ đã khóc, mẹ đã khóc rất nhiều con biết không? Ba rất bối rối khi nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ, ba không biết vì sao mẹ khóc, ba cũng không biết rằng mẹ đang mang một sinh linh bé nhỏ trong người mẹ, ba con không biết gì cả. Vậy nên sau này nếu có gì đi chăng nữa con hãy chỉ trách mẹ thôi con nhé! À, chắc con cũng thắc mắc vì sao mẹ khóc phải không, mẹ nhớ lại hình ảnh đáng yêu của những đứa trẻ mà mẹ nhìn thấy ngoài phố. Rồi mẹ nhớ đến con của mẹ, con của mẹ chắc hẳn cũng là một đứa trẻ đáng yêu và xinh xắn cho mà xem. Và, mẹ nhận ra một điều. Mẹ yêu con nhiều hơn mẹ nghĩ, mẹ sợ mất con nhiều hơn mẹ nghĩ.

    Nhưng thật đáng sợ bé yêu của mẹ ơi. Khi mà chính con sẽ hủy hoại đi thứ mà con trân quý nhất, yêu thương nhất. Điều đó tàn nhẫn hơn bất kỳ hình phạt nào trên thế giới này. Và chỉ nay mai thôi con ạ, chính mẹ sẽ phải chấm dứt sự sống mới chớm nở trong mẹ đây. Mẹ thật sự rất đau, mọi nỗi đau sau cứ dồn dập vồ lấy mẹ thế nhỉ? Khi mà mẹ yêu ba con cũng chính là lúc mẹ biết được một sự thật rằng đối với mẹ ba chỉ dừng ở thích, ở thương, ở sự chở che. Chứ chẳng hề có chút tình yêu nào. Và rồi, cũng lúc này đây mẹ lại biết rằng mẹ đã mang trong mình một thai nhi đã tượng hình, mẹ đón nhận con với tất cả sự ngỡ ngàng, lo lắng, vui sướng, hạnh phúc, đau khổ. Để rồi sau đó mẹ nhận ra mẹ không thể giữ con cho riêng mẹ.

    Mẹ không biết là do con xuất hiện chưa đúng lúc. Hay do mẹ là một kẻ tham lam, hèn nhát, ích kỷ. Chỉ lo cho bản thân mình, chỉ muốn lo cho sự nghiệp của bản thân, không dám đứng trên dư luận xã hội, không dám thú nhận với ông bà ngoại. Mẹ thật sự không biết. Giờ đây, mẹ mệt lắm con à! Trái tim mẹ đã không thể nào đau hơn được nữa rồi, mẹ chỉ còn biết xin lỗi con. Mong con tha thứ cho sự tham lam, ích kỷ và yếu hèn của mẹ. Dù thế nào thì mọi chuyện đều là lỗi của mẹ, mọi tội lỗi đều từ mẹ mà ra. Vậy nên, mẹ xin con nếu con có trừng phạt hãy chỉ trừng phạt mình mẹ thôi con nhé! Và một điều cuối cùng. Mẹ yêu con rất nhiều...

  • Mùa thu và tuổi 30

    Tuổi 30, ta đã sống 10.950 ngày, 1/2 cuộc đời, 1/3 thế kỉ, gần 1/200 nền văn hiến nước nhà, vó câu vẫn ngạo nghễ chạy qua tuổi 30.Ticktack...ticktack..ta đã đi qua 30 xuân, 30 hạ, 30 đông và 30 thu, 30 mùa nắng mưa... và thấy tuổi 30 vẫn nồng nàn, vẫn cháy bỏng những ước mơ.

    ***

    Lá thu xao xác như khúc ca của mùa! Khi làn gió heo may hôn nhẹ vào những chiếc lá, nó dường như tan đi trong cái giật mình rồi chao nghiêng khe khẽ...làn gió heo may cũng khẽ lướt qua mái tóc mềm mại của người thiếu nữ. Lúc đó ta cũng bất giác giật mình, đứng lặng "Mùa Thu !".

    Thu không xanh non mướt mát như chị gái mùa xuân của mình mà người em ấy khoác lên mình bộ áo vàng-một màu vàng kì diệu. Màu vàng ấy làm chênh chao bao trái tim, màu vàng ấy làm mọi thứ lắng xuống, tan ra trong sự bình yên, nhẹ nhàng. Đi giữa thu, thấy lòng hoang hoải nhiều  hơn khi ta đã ở tuổi 30!

    Tuổi 30, ta đã sống 10.950 ngày, 1/2 cuộc đời, 1/3 thế kỉ, gần 1/200 nền văn hiến nước nhà, vó câu vẫn ngạo nghễ chạy qua tuổi 30.Ticktack...ticktack..ta đã đi qua 30 xuân, 30 hạ, 30 đông và 30 thu, 30 mùa nắng mưa... và thấy tuổi 30 vẫn nồng nàn, vẫn cháy bỏng những ước mơ.

    Nhưng không còn là trẻ con nữa nên tuổi 30 thấy lòng mênh mang quá!

    Tuổi 30 thấy con đường mình đi không rộng thênh thang như khi ở tuổi 20 nữa mà thấy nó dài vô tận, sâu thăm thẳm, kéo theo bên mình bao nỗi mông lung. Tuổi 30, suy nghĩ không còn bồng bột, nỗi nhớ thương vì thế cũng dày hơn. Có nỗi nhớ về tuổi thơ, có nỗi nhớ về người bạn cũ, có nỗi nhớ về khoảnh khắc lần đầu rung động nỗi yêu thương...những nỗi nhớ ấy cứ đong đầy, cứ khắc khoải khiến cho những trống trải của hiện tại bị nỗi nhớ lấp đầy. Và tuổi 30, giọt nước mắt cũng sẽ lăn nhanh hơn để rồi khô mau,nén lại và cười và  đi tiếp!

    Mặc kệ ta tuổi 30, nắng và gió vẫn cứ miên man trên những hàng cây để rồi ta chợt thấy cuộc sống không hề mệt mỏi như ta tưởng. Ngồi nhâm nhi một ly cà phê, nhìn qua ô cửa màu nâu thấy mình đang trôi xa hơn những ngày qua, thấy cuộc sống có rất nhiều điều để ta cảm nhận. Ta thường gọi cuộc sống bằng hai từ "hối hả" mà không biết rằng cuộc sống vẫn dịu dàng và bình yên, gần gũi và thân thương đến lạ kì.

    Qua ô cửa màu nâu thấy những cánh đồng tít tắp, những ngọn gió đang mang đến cho ta hương mạ non. Cứ thế, qua ô cửa màu nâu ấy ta thấy những em bé đang tung tăng giữa thu để thực hiện khát vọng đến trường. Cứ thế, qua ô cửa màu nâu ấy ta thấy những người con gái đang nhẹ nhàng trao những bông cúc vàng cho những người muốn nhuộm không gian thu bằng sắc vàng rực rỡ.Cứ thế, qua ô của màu nâu ta bắt gặp một ánh mắt nhìn da diết...Và cứ thế, qua ô cửa  màu nâu ta thấy bao điều giản dị nhưng đầy ắp tin yêu ...

    Ta nghiêng mình nhìn những giọt mưa thu đang tí tách, thấy những hạt mưa ấy tròn xoe như đôi mắt của một người đang mỉm cười hạnh phúc. Vì thế, mặc kệ những ánh mắt dò xét,mặc kệ những cách quan tâm giả tạo, mặc kệ những bon chen...ta vẫn sống trọn vẹn cho tuổi 30, cho 24 giờ của ngày hôm nay...

    Trên con đường ta đi, nhiều khi ta không dám ngoảnh nhìn về phía sau nhưng không gian thu đã lên tiếng, đã ru lòng ta bình yên, cho ta những khoảng không tĩnh lặng để ta vui buồn với tuổi 30, để cho ta cảm nhận rằng vẫn còn những trăn trở, âu lo nhưng tâm hồn ta vẫn trong trẻo,vẫn còn nhiều lắm những yêu thương... để ta bình tâm và đặt bàn chân của mình về phía trước. Dù biết rằng những dấu chân nhàn nhạt của ta chỉ cần một cơn gió kéo qua là bay mất...!

    Nguyễn Hương

  • Người hùng của chính mình

    Tôi đã từng muốn đổ gục, muốn ngã khụy bản thân này trên đôi chân, trong cảm xúc, và trong những tâm trạng chính tôi.

    Tôi đã từng muốn tìm đến thiên thu trong những ngày chếnh choáng nhất. Khi ấy, hơi thở tôi lan rộng về một khoảng không, lòng tôi đã bấn loạn, tôi mang một chút men, một chút chực chờ, và một ít niềm kiêu hãnh với những chính kiến bị xem thường, bỏ rơi.

    ***

    Tôi tuyệt vọng...

    Nhưng ở một nơi nào đó phía sau những góc khuất, khi con người ta muốn thả đi một số phận. Khi tôi đứng giữa ranh giới cuộc đời và một vùng trời bí mật của những khám phá. Tôi muốn làm một nửa của chính mình, và một nửa của những điều đang lan ra không tưởng.

    Tôi rũ bỏ hết tâm can mình, xé rách toang những ma mị đã đi xuyên qua đêm tôi. Thế rồi những bông hoa cũng khẽ nở trên nỗi đau, những an yên tự chính cõi lòng tôi dâng đầy, tràn ra.

    Tôi nhận ra, những phút yếu mềm nhất đã dạy cho tôi cách để trở thành một con người mạnh mẽ trở lại.

    Đến giờ phút này, có đôi lúc tôi tự ngắm nhìn lại mình trong chiếc gương của kỉ niệm. Tôi vẫn hay bật cười vì một tiếng mưa, một nụ hôn tròn vẹn nhưng không tình yêu chân thành của khối óc. Tôi thấy mình đã lãng phí quá nhiều thời gian chỉ để ngụy biện cho riêng mình một điều không bao giờ mà bản thân tôi có thể.

    Rút cuộc tôi hối hận, tôi thương tiếc cho những năm tháng đã qua, và những dĩ vãng còn ngập triền miên nơi ngày đầy ảo vọng.

    Ai đó có thể tiều tụy, có thể mất đi bản năng, nhưng trong tôi. Tôi không hề muốn làm một con người nhu nhược và hạ thấp mình đến thế.

    Tôi luôn cố gắng tôn trọng mọi điều, trân trọng những chính kiến mà cuộc sống này đưa ra. Dẫu có bước qua nỗi đau như khi đi với đôi chân trần bước qua miền cát bỏng. Những cái gai độc của cuộc đời đã làm cho đôi gót chân tôi chai sạn hơn. Có lẽ những bài học cũng làm cho bản thân tôi biết vững vàng hơn, tự tin hơn khi gặp phải bất cứ chuyện gì đang sẵn sàng nhảy ra ngay trước mắt bây giờ.

    Ai đó vẫn thường nói chẳng bao giờ bạn có thể gục ngã ở dòng đời này cả. Khi ai đó xô bạn ngã xuống, bạn có hai quyền lựa chọn. Một là sẽ chọn cách đứng lên để đối mặt và đi tiếp, hai là bạn sẽ bỏ mặc, buông xuôi thoái thác cho số phận tự định đoạt chính mình. Chắc chẳng ai sẽ ngu muội để chọn cách thoái thác và buông xuôi cả. Vì những kiệt cùng luôn là điểm xuất phát cho mãnh liệt nhất, nơi những con người thống khổ muốn tự mình vượt lên.

    Tôi cũng nhận ra rằng cuộc sống này, khi con người ta càng đi qua đau đớn, càng hiểu những chua chát và thất bại cay đắng bao nhiêu. Thì khi họ có muốn làm gì đó với ai, họ cũng sẽ nhìn vào bản thân mình để hành xử rất kĩ càng.

    Họ luôn mở lòng nhân từ với nụ cười, luôn bao dung khi có thể bao dung. Dẫu điều đó có thể gây tổn hại đến họ, có thể làm cho họ phải ngỡ ngàng hay đôi khi nó phản trắc lại chính suy nghĩ trong họ. Nhưng không, họ chấp nhận những điều mà ai đó đã phũ phàng nhất, ai đó cay độc nhất, và sau cùng họ dành chính những cách chấp nhận để nhân từ cho mọi thứ.

    Và...

    ... Cuộc sống là những giai điệu những bài ca, luôn có ở trong nhiều lĩnh vực. Nhưng trong mỗi lĩnh vực, con người đều cần đến một thứ đó là lòng tự tin, niềm kiêu hãnh, cách đối nhân xử thế giữa người với người, nghệ thuật giao tiếp với xã hội.

    Người khôn khéo, nhân từ thì luôn được lòng tất cả. Kẻ thủ gian sẽ phải hứng chịu chính những điều mà mình đã gây ra bằng nhiều cách. Có thể ai cũng có lúc này, lúc kia, ai cũng có lòng ích kỷ ghen tuông. Nhưng ở một góc độ nào thì trong mỗi người lại bùng phát khác nhau. Cho nên ai là người có cái nhìn rộng nhất, nhiều phía nhất sẽ là người thành công trong mọi mặt. Và ngay từ những sân si của cuộc đời này vẫn sẽ luôn có một lý tưởng sống nhất định, thật rõ ràng.

    ... Nhân sinh là một quy luật, và con người sống trong quy luật cũng cần biết nguyên tắc vàng của quy luật đó. Sống không hẳn vì mình, cho mình, mà phải vì mọi người.

    Khi bản thân đặt mình vào ai đó, chính ta sẽ có được cái nhìn phản diện lại sâu sắc hơn. Kể từ đó, mỗi khi làm gì và đưa ra một lời nói, một hành động, một phát ngôn, chúng ta đều quan tâm đến lợi ích và cảm giác của những người xung quanh trước tiên.

    Bây giờ tôi chưa dám nói là mình nhiều trải nghiệm rồi, chưa dám nhận mình là con người hoàn toàn chín chắn ở lứa tuổi của mình.

    Tôi cũng không ngạo mạn tự xưng rằng tôi là người có lòng nhân từ nhất, bao dung nhất, và biết quan tâm người khác nhiều nhất. Tôi chỉ biết đến giờ phút này, trong bản thân ít ra mọi thứ cũng nằm yên như một quỹ đạo có hướng được xác định.

    Những cảm xúc, lý trí và tâm trạng đều có một điểm chung là đã vững vàng hơn rất nhiều...

    Cuộc sống còn ngày mai, thì tôi còn đương đầu với nhiều thử thách. Còn tình yêu thì tôi còn nấu chảy bản thân mình để cháy hết với con tim. Còn những vỡ đổ, thì tôi còn sự hy vọng riêng tôi.

    Tôi đang tự tin để đứng vững trên đôi chân, đang làm và cống hiến với thời gian qua từng ngày ngắn ngủi. Đang rất yêu, và rất trân trọng tình cảm. Đang rất gần, và rất thân thiện với nhiều người hơn.

    Tôi đang rất sẵn sàng để đối mặt với thêm mọi sọng gió.

    Bởi tôi tự tin, tôi đứng vững. Tôi có quyền kiêu hãnh và làm người hùng của chính tôi...

  • 5 bước tìm lại ý nghĩa cuộc sống

    Hãy nhớ rằng :"Chúng ta sinh ra là để sống, để học tập và làm việc, để cảm nhận những gì đẹp nhất của cuộc đời và con người, dẫu đôi lúc bạn sẽ cảm thấy buồn, cảm thấy chán nản nhưng khi ấy bạn hãy nhìn lại xung quanh bạn, vẫn còn rất nhiều điều và nhiều người đáng để bạn tiếp tục sống và tiếp tục đi trên con đường dài  phía trước." ......

    ***

    Trong những ngày còn nằm ở bệnh viện, tôi đã phải chứng kiến rất nhiều bệnh nhân với đủ loại chứng bệnh khác nhau, có người thì phải nằm liệt giường không cử động gì được, có người thì suốt ngày phải vật lộn với cơn đau của bệnh tật, có người thì luôn mang vẻ mặt rầu rĩ, đau khổ vì biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa...

    Bầu không khí ở đấy thật nặng nề và u ám biết bao, trên gương mặt của những người đi thăm bệnh, người thân, họ hàng, đặc biệt là những người cha, người mẹ luôn hằn sâu sự đau khổ và mệt mỏi sau những đêm dài thức trắng. Đôi khi tôi lại thấy những giọt lệ lăn dài gương mặt của họ, ai nấy cũng hốc hác và có vẻ như đang già đi, đúng như người xưa đã nói "hoạn nạn mới thấy được chân tình", chính trong những lúc như thế này đây mới biết được rằng ai là người tốt với mình nhất.

     

    Không chỉ có như thế, điều mà khiến cho bất cứ ai cũng không thể cầm lòng được là những tiếng rên rỉ của những bệnh nhân trước phút lìa đời, có những người tuổi đời còn rất trẻ, có những người chỉ mới bước qua cái tuổi 40, họ đã thốt lên rằng họ mong muốn được sống, được ở bên người thân, bạn bè và cha mẹ, họ vẫn còn rất nhiều điều chưa thực hiện được, họ vẫn rất yêu quý cuộc sống này... Trong giây phút ấy tôi thoáng nghĩ, thật đáng buồn biết bao khi có người luôn tự hỏi lòng mình rằng :

    " Tại sao mình phải sống và tại sao cuộc sống có mình để làm gì? Khi mà mình cứ sống một cách chán nản và thất vọng như thế này", họ đã dễ dàng từ bỏ cuộc sống của mình, chỉ vì không tìm được mục tiêu hay phải trải qua những nỗi đau về mặt tinh thần...

    Hãy nhìn lại cuộc sống, tại sao những người có hoàn cảnh khó khăn hay bị khuyết tật, họ vẫn luôn nở nụ cười, vẫn học tập và làm việc? Tại sao những người mắc chứng bệnh nan y lại thiết tha sống đến thế ? Tất cả chỉ vì họ đã nhận ra rằng cuộc đời này thật tươi đẹp biết bao. Những người có hoàn cảnh khó khăn, tuy họ nghèo thật nhưng họ không bao giờ thiếu thốn tình cảm và nghị lực, đối với họ, làm việc, học tập và được ăn những bữa cơm gia đình ấm cúng đã là hạnh phúc lắm rồi. Còn về những người mắc bệnh nan y, khi mà họ phải đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, họ nhận ra rằng hạnh phúc luôn ở quanh họ, chỉ có điều thường ngày họ đã vô tâm không để ý đến mà thôi...

    Thật vậy các bạn ạ,niềm vui hoàn toàn có thể bắt nguồn từ những điều mà thường ngày ta cho là nhỏ nhoi nhất, có thể đó là khi  ta được hòa mình với thiên nhiên, được ngắm nhìn những bãi cỏ, những cánh đồng hoa bất tận hay những đàn chim, con bướm, con ong đang bay lượn, có thể đó là khi ta được làm việc, nấu ăn và học tập... Nói đến nấu ăn, chắc sẽ có nhiều người không thích nhưng hãy cứ thử đi, bạn sẽ thấy được ăn những món do chính tay mình nấu thật vui và thú vị làm sao.

    ***

     

    Hãy nghe tôi, những lúc cảm thấy chán nản như thế, bạn hãy tuần tự làm theo những bước sau:

    - Đầu tiên bạn cần tìm về những kỉ niệm đẹp trong quá khứ, nó sẽ là chỗ dựa tinh thần rất tốt cho bạn.

    - Thứ hai bạn hãy đến một nơi thật yên tĩnh nhưng tốt nhất là một không gian có cây xanh, một con sông hay bãi biển nào đó, hãy nhìn, cảm nhận và lắng nghe nhịp đập của cuộc sống, hãy để tâm hồn bạn cảm thấy thoải mái nhất.

    - Sau đó xác định lại xem bạn đã có mục tiêu sống hay chưa và mục tiêu ấy có trong sáng, lành mạnh và bạn có thật sự thích nó hay không ?

    - Bạn hãy viết tất cả ưu phiền lên vật gì dễ phai nhòa theo thời gian ấy, có thể là viết trên cát, trên mặt đất ẩm để sóng cuốn đi hay viết trên giấy rồi xé nó ra từng mảnh nhỏ

    - Sau khi đã hoàn thành tất cả những điều ấy, bạn hãy thử sức mình trong tất cả các lĩnh vực mà bạn chưa hề để ý đến, có thể là chăm sóc gia đình, thử tài nấu ăn hay giúp đỡ một người nào đó...  rồi bạn cũng sẽ tìm thấy được niềm vui và mục tiêu sống của đời mình.

    Hãy nhớ rằng :"Chúng ta sinh ra là để sống, để học tập và làm việc, để cảm nhận những gì đẹp nhất của cuộc đời và con người, dẫu đôi lúc bạn sẽ cảm thấy buồn, cảm thấy chán nản nhưng khi ấy bạn hãy nhìn lại xung quanh bạn, vẫn còn rất nhiều điều và nhiều người đáng để bạn tiếp tục sống và tiếp tục đi trên con đường dài  phía trước."

  • Những cô nàng 1m50

    Audio - Nếu một ngày tình cờ gặp một cô gái cao 1m50.

    Bạn sẽ trông thấy một nụ cười tươi, ánh mắt thân thiện và cảm giác quen thuộc như bạn đã từng gặp cô ấy đâu đó trong cuộc đời mình.

    ***

    Bạn rất muốn được nói chuyện và làm bạn với cô ấy. Chính bạn cũng không hiểu sao cô gái nhỏ bé này lại có sức hút tới vậy. Và bạn nghĩ trông cô gái thật thú vị, rồi không hiểu có một lí do nào đó bạn thường nghĩ tới cô ấy, phải chăng bạn đã yêu? Thế nhưng có một khoảng cách nào đó, bạn lăn tăn trước cảm xúc của mình, một điều quan trọng là "Cô ấy hơi thấp" và bạn buông tay.

    Nếu một ngày bạn là cô gái 1m50...

    Bạn vẫn tung tăng đi trên con đường quen thuộc, hồn nhiên như một chú chim chích, tươi vui vì mọi người thấy bạn thật trẻ trung, mãi không chịu lớn. Bạn lúc nào cũng thấy mình bé nhỏ, được mọi người chăm sóc như đứa em út, dù cho suy nghĩ của bạn "già dặn" hơn khối bạn cùng tuổi.

    Bạn có thể tự tin mặc những chiếc áo teen, và tự thấy " thật dễ thương".

    Nhưng thời gian cũng trôi dần qua, tuổi càng thêm mà chiều cao thì có hạn, bạn bắt đầu để ý thấy xung quanh mình các bạn thật cao lớn, các bạn ý giống một thiếu nữ, duyên dáng và xinh đẹp, bạn nhận ra mình hết tuổi với từ " teen", " đáng yêu" mất rồi. Bạn bắt đầu để ý tới những chiếc giày cao gót, dần chia tay với thú vui săn lùng giày bệt thưở nào, mặc những bộ quần áo khiến bạn cao hơn... tất cả cốt là tạo cảm giác cho bạn cao lên.

    Khi những tháng ngày trên giảng đường đại học rút lại gần, cô gái 1m50 đối mặt với việc nộp hồ sơ xin việc, chóng mặt với những yêu cầu về ngoại hình và chiều cao, bạn thấy thế nào?

    Hoang mang một chút, mất niềm tin một chút, buồn một chút, bởi ngoài kia có quá nhiều cô gái xinh đẹp, cao ráo, giỏi giang còn bạn chỉ là một cô gái bình thường. Bạn đang tự ti và nghĩ nhiều về một công việc, một chàng trai tuyệt vời, tất cả đều quay lưng vì bạn "thấp". Bạn à, cuộc sống không lấy tất cả của ai và cũng chẳng cho ai tất cả, có thể bạn không cao nhưng bù lại bạn là một cô gái đáng yêu, nhân hậu, tốt tính và thân thiện. Bạn khiến mọi người xung quanh thấy vui vẻ, bạn bé nhỏ nhưng sức hút của bạn thì kì diệu và lớn lắm đấy.

    Sẽ có một việc làm phù hợp tới khi bạn cố gắng và toàn tâm toàn ý, có công việc nào lại chê một cô gái nhiệt tình, hoàn thành tốt công việc, luôn rạng rỡ đâu. Sẽ có một anh chàng phù hợp, yêu bạn thật lòng, lựa chọn một anh chàng có thể nói chuyện với bạn hàng giờ, trân trọng những gì là bạn, vẻ đẹp ngoại hình có thể tàn phai theo thời gian, nhưng thời gian sẽ vun đắp thêm cho những câu chuyện tâm đầu ý hợp, đừng nghĩ ngợi về anh chàng rời bỏ bạn chỉ vì chiều cao, bạn có nghĩ có lúc anh ta phải thốt lên đánh mất bạn là điều đáng tiếc nhất không?

    Cô gái 1m50 à, có thể chúng ta là những cô nàng thấp bé còn sót lại của thế hệ 9x, có thể đi đâu chúng ta cũng phải mang theo những người bạn cà kheo 7 tới 9 phân, có thể chúng ta không thoải mái khi giao tiếp, có thể khó khăn khi đi đâu ai cũng chê dáng hình, những cái nhìn hơi lưỡng lự của mẹ chồng trong tương lai... Tất cả, tất cả là những gì chúng ta sẽ gặp phải nhưng có là gì đâu nhỉ, khi bạn nhìn cuộc sống theo một hướng tích cực hơn.

    Đứng suốt ngày băn khoăn, buồn rầu mình thấp bé quá, thế này thì biết làm sao, thế kia thì biết làm thế nào. Tạo hóa không vô cớ khi cho bạn một chiều cao 1m50, bạn ơi một bãi cát dài đâu tạo ra được nếu không có những hạt cát bé nhỏ, một bầu trời sao đâu thể lung linh nếu thiếu một ngôi sao dù cho ánh sáng của nó yếu ớt. Chắc chắn rằng khi nhắc tới bạn, mọi người xung quanh sẽ luôn ấn tượng với một cô gái bé nhỏ, tươi tắn, đừng vì những nhược điểm mà bạn tự ti và rời xa những người yêu thương bạn, họ yêu quý bạn vì chính bạn. Thật đấy, "dù bạn không hoàn hảo, nhưng bạn là duy nhất" cô gái 1m50 thân mến ạ!

    Yến Ly

  • Ông bụt nghiêm khắc

    Hồi đó tôi ghét bố mình ghê ghớm. Tôi luôn đặt ra câu hỏi tại sao bố lại ghét tôi đến thế, sao bố không thương tôi. Trong hai đứa thì bố thương em trai tôi nhiều hơn. Bố bảo vì nó còn nhỏ chưa biết gì nên chẳng bao giờ đánh đòn. Còn đối với tôi, bố luôn hết mực nghiêm khắc và...nghiêm khắc.

    Sau tôi còn có một đứa em trai lém lỉnh. Hồi nhỏ, hai anh em tôi rất nghịch ngợm và ham chơi. Có lần, chúng tôi rũ nhau đi chơi ở bờ sông. Cạnh đó có cây ổi không sai quả lắm, nhưng luôn là "tâm điểm" chú ý của lũ trẻ con chúng tôi.

    Thằng em tôi vốn thích ăn vặt nên không khỏi bị "hấp dẫn" bởi những trái ổi xanh lúc lỉu trên cành. Còn tôi, làm anh nhưng lúc nào cũng ham chơi và chẳng quan tâm gì đến em út cả. Vậy nên mới xãy ra chuyện...ông em "quý hóa" của tôi leo trèo thế nào mà bị ngã gãy tay.

    Từ hôm thằng quỷ nằm "giường bệnh", bố cấm tôi không được đi chơi đâu cả. Ở nhà đã không sung sướng gì, lại còn phải trông nom thằng em đang bị ốm khiến tôi buồn không chịu nổi. Thỉnh thoảng, những lúc bố mẹ vắng nhà tôi lại leo hàng rào ra ngoài tìm mấy đứa bạn. Vì tội mãi chơi nên đến xế chiều tôi mới "vác xác" về nhà.

    Mới về tới đầu ngõ, tôi đã trông thấy bố đứng chực sẵn trước cổng nhà. Trên tay lại còn cầm thêm một cái chổi lông gà...quá quen thuộc! Tôi sợ phát khiếp nên cứ thập thập thò thò mãi mới chịu về. Biết bố đang giận, tôi không nói gì cả mà chỉ lẳng lặng theo bố vào nhà "chịu trận". Bố tôi đánh rất mạnh, nhưng lại không nói gì cả trong khi đánh tôi. Nhìn tôi nằm khóc rưng rức, bố cũng không an ủi lấy một lời mà hãy còn mạnh tay. Chỉ có mẹ tôi xót con, nên lúc nào cũng vào can ngăn bố tôi lại. Nhưng đợi đến lúc đó thì mông tôi cũng đã hằn lên nhiều vết lằn tê rần và đỏ chót.

    Hồi đó tôi ghét bố mình ghê ghớm. Tôi luôn đặt ra câu hỏi tại sao bố lại ghét tôi đến thế, sao bố không thương tôi. Trong hai đứa thì bố thương em trai tôi nhiều hơn. Bố bảo vì nó còn nhỏ chưa biết gì nên chẳng bao giờ đánh đòn. Còn đối với tôi, bố luôn hết mực nghiêm khắc và...nghiêm khắc.

    Tôi luôn tự nhủ mình phải cố gắng học tập thật giỏi để cho bố biết rằng tôi không phải là một đứa trẻ hư. Rồi có lần, mẹ bảo với tôi rằng: "thực ra bố thương con nhiều lắm đấy!" nhưng tôi chẳng thèm tin. Đã thế, mẹ lại còn kể ra rất nhiều điều khiến tôi dần bị "lung lay" tinh thần: "bố đánh con cũng chỉ là vì thương con, mong con ngoan ngoãn hơn mà thôi. Mỗi khi đánh con xong, bố lẳng lặng đi về phòng ngồi suy ngẫm. Bố buồn, mẹ biết! Bố thường hỏi mẹ đã xoa dầu cho con chưa, con thế nào rồi..."

    Thực ra, không phải đợi đến lúc được mẹ kể cho nghe về bố tôi mới hiểu được rằng...bố-rất-thương-tôi. Chỉ có điều, tôi lại rất cứng đầu chấp nhận. Nếu không nhờ có bố, thì có lẽ bây giờ tôi vẫn còn ham chơi như ngày nào. Nếu không nhờ có bố, thì có lẽ...bây giờ tôi chỉ có thể là một đứa hư hỏng. Bố hiền từ giống như ông bụt, nhưng lại là một ông bụt...vô cùng nghiêm khắc trong cuộc đời tôi!

    Phương Pupi

  • Bỗng nhớ "Tết trẻ con"

    Một sáng, tôi tạm quên đi những gì mình muốn quên, ra đầu phố ghé vào quán café quen thuộc, một tờ báo, một tách café nóng, một bản nhạc nhẹ rồi ngắm dòng người đang qua lại . Phố đã chật chội, những hàng tạp hóa đã trưng những chiếc lồng đèn đủ màu sắc, kiểu dáng.

    Thời gian thì cứ như vòng tuần hoàn, 1 năm có 12 tháng, có chừng ấy tuần, có chừng ấy ngày và chừng ấy giờ, phút, giây... Khác nhau chỉ ở những con số trong dãy số mà người ta gọi là năm. Thế mà, tôi thì mỗi năm lại khác. Số tuổi tăng lên, xanh cũng rụng dần dần.

    Một ngày bắt đầu bằng cái mở mắt mỗi sáng vì tiếng chuông báo thức hay đôi khi là bất chợt do quen giấc. Kết thúc bằng ánh mắt nhắm nghiền, đêm đen dày kịt và mộng mị bắt đầu. Đôi khi những gì mình nghĩ đến trong một ngày lại hiện về trong giấc mơ đêm đêm.

    Tôi thường hay có những giấc mơ về thủa nhỏ, những chuyện đã qua rồi. Những chuyện ta không bao giờ nhớ nhưng lại tin chắc rằng nó đã từng xảy ra. Những giấc mơ đó chỉ là các hình ảnh chắp nối, không lời thoại. Như một đoạn phim đang được tua và đến khoảng khắc đó nút pause ấn định cho nó dừng lại.

    Như tối qua, giấc ngủ chập chờn những hình ảnh chắp nối, rời rạc xuất hiện. Có hình ảnh lúc tôi trong tà áo dài và đang đi học, hình ảnh ta đang ngồi trên cây me gần bờ ao nhà ngoại, rồi hình ảnh mẹ xuất hiện... rồi hình ảnh Tết Trung Thu đầu tiên của tôi khi còn là một con bé con... Trong mơ vẫn là chiếc lồng đèn ông sao to đùng màu sắc sặc sỡ ấy, vẫn chiếc mặt nạ Tôn Ngộ Không bằng giấy cứng ngộ nghĩnh, vẫn chiếc bánh nướng nhỏ bằng lòng bàn tay của tôi lúc đó... rồi tiếp đến là hình ảnh tôi hiện tại, đang lang thang qua những con đường đầy cây xanh, đi miết, đi miết không tới được cuối con đường...

    Tôi vẫn thường nghe mọi người nói về giấc mơ như một điềm báo. Hay thỉnh thoảng mẹ vẫn gọi điện cho tôi với giọng hốt hoảng khi mơ  thấy  những điều không tốt đến cho tôi và gia đình. Việc của tôi chỉ là lắng nghe và trấn an mẹ rằng "Đó chỉ là một giấc mơ thôi, không có chuyện gì đâu mẹ ạ...". Mẹ tôi thường không thỏa mãn với câu trả lời có phần hời hợt của tôi, và mẹ bắt đầu giãi bày những cảm xúc lo lắng, ý nghĩa của giấc mơ đó rồi những vận hạn... Tôi kiên nhẫn lắng nghe và cố nén tiếng thở dài, tôi hiểu vì sao mẹ lo lắng. Nếu khi bằng mẹ, khi có những đứa con  và tôi gặp những mơ như thế về các con của tôi, tôi rồi cũng sẽ như mẹ.

    Tạm gác lại chuyện giấc mơ vì thực ra tôi cũng không tin lắm vào thế giới tâm linh. Đối với tôi thì những câu chuyện thú vị đó chỉ đọc để cho biết, đọc để thư giãn và thêm một tí kiến thức vào cái đầu nhỏ bé của mình. Giấc mơ thì vẫn mãi chỉ là giấc mơ...

    Buổi sáng đi ngang qua những gian hàng bánh Trung Thu đủ màu sắc thấy vui vui mắt. Lại nhớ đến hồi nhỏ, cái thủa lần đầu tiên thấy cái bánh nướng và chiếc lồng đèn ông sao năm màu rồi hỏi ngoại "Trung Thu là gì?". Thật khó để giải thích cho một đứa con nít biết Trung Thu là gì đúng không? Nếu đơn giản chỉ là nói với đứa con nít đó rằng "Trung Thu là ngày Tết của trẻ con..." như ngoại trả lời tôi thì có lẽ sẽ có hàng chục, hàng trăm những thắc mắc khác phát sinh ra từ cái đầu nhỏ bé tròn tròn , xinh xinh kia! Nào là vì sao có Trung Thu? Sao lại có Chị Hằng, chú Cuội? Chị Hằng, chú Cuội là ai? Sao họ lại ở trên cũng trăng...?

    Lúc đó trẻ con sẽ dựa vào những gì nó nghe, nó thấy và nó cảm nhận và tạm đưa ra một khái niệm hết sức trẻ con là: "Trung thu là Tết của trẻ con là vì chỉ có mỗi trẻ con là được tặng quà, mua đèn lồng xanh đỏ, những cái mặt nạ ngộ nghĩnh và được chia phần bánh kẹo...".

    Thủa nhỏ ở với ngoại qua mấy mùa Trung Thu, nhưng tôi không cảm nhận được cái không khí Trung Thu rõ rệt. Ngoài việc nhận được 1 cái lồng đèn, 1 cái mặt nạ, 1 cái bánh nướng và vài cái kẹo ra thì tôi không biết thế nào là phá cỗ, thế nào là rước đèn. Ngay cả múa lân, múa sư tử cũng chỉ được xem qua màn hình ti-vi. Tôi chưa một lần đón Trung Thu với những đứa trẻ đồng trang lứa để biết cái không khí xum tụ, rộn rã là như thế nào... Vì hồi nhỏ, lúc mà còn háo hức mong chờ ngày Tết trẻ con ấy, tôi toàn đón tết với nhà ngoại, cậu dì, với những người lớn chỉ xem trung thu như một ngày rằm bình thường. Nhiều khi nghĩ thấy cũng hơi đáng tiếc.

    Sau này lớn lên rồi thì sức hút của Trung Thu đối với tôi cũng giảm dần. Cái giảm dần đó thể hiện rõ nét khi sự vui mừng , phấn khởi khi nhìn thấy chiếc lồng đèn xanh đỏ treo trong nhà mà tôi biết chắc là do cậu hay dì mua cho tôi không còn nhiệt. Đôi khi, đến Trung Thu, lúc ngồi quây quần cũng gia đình ngoại bên mâm chè, hộp bánh nướng, một vài gói kẹo nhỏ và gói bánh in tự làm... tôi bất chợt nghĩ "Nếu có ba mẹ, các em ở đây thì tốt quá..."

    Nhà chỉ có một mình cậu có di động, nên tôi liên lạc với mẹ chủ yếu qua thư tay. Tôi vẫn thường hỏi thăm các em của mình năm nay Trung Thu có lồng đèn, có mặt nạ, có quần áo mới không? Rồi các em có nhận được nhiều quà bánh không...? Những kiểu quan tâm, so sánh của một bà chị trẻ con là thế. Khi tôi còn nhỏ, ba mẹ tôi rất khó khăn nên tôi cũng tự hiểu là các em tôi sẽ không được đầy đủ như tôi ở với ngoại. Nên không bao giờ tôi khoe những món quà, những đồ chơi cậu dì mua tặng cả.. Nhiều lần, nhận được những thứ đồ chơi ngộ nghĩnh ba mẹ gửi cho, tôi cũng tự hỏi liệu những đứa em tôi có những đồ chơi này không?

    Đã lâu lắm rồi, những Tết Trung Thu trôi qua tôi mà không để lại trong tôi bất kỳ ấn tượng nào. Tôi cũng không thích món bánh nướng mà người ta hay gọi là bánh Trung Thu với nhân hột vịt muối, chỉ cần ăn ¼cái thôi là đã ngắc ngư. Tôi nhớ hương vị của những chiếc bánh nướng con con nhân dừa hoặc đậu xanh, những cái bánh chỉ có 500đ 1 cái hồi ấy khiến tôi mê mẩn mà lâu rồi tôi không được ăn lại.

    Từ ngày vào Sài Gòn, tôi nhận biết sắp đến Trung Thu qua những gian hàng rực rỡ bánh trái, lồng đèn... qua những cuộc gọi mời chào của nhà phân phối bánh Trung Thu, qua những thông tin trên báo mạng, qua câu chuyện của những đồng nghiệp đã có gia đình...

    Tôi, đôi khi còn không chú ý đến thời gian trôi qua trước mặt huống gì là một cái "Tết trẻ con". Cuộc sống như một guồng máy quay cuồng trong tất bật, vội vàng... và người ta vẫn cứ đi về phía trước, bỏ lại sau lưng những chuỗi kỉ niệm vui buồn và bỏ lại sau lưng cái "Tết trẻ con" đầy hạnh phúc, ấm áp ngày nào.

    Tịnh Vân

  • Cho tuổi 20

    Em 20, em chưa hẳn đã là đàn bà với ngọt ngào và quyến rũ của những khóe mắt miên man hay những bờ môi khao khát.

    Em 20, em chưa hết là trẻ con nhắng nhít, hồn nhiên với những trò chơi không bao giờ dứt.

    Em 20, em ở giữa bờ ranh của trưởng thành và non trẻ, em không còn tự hỏi mình những câu hỏi quẩn quanh kiểu như đời mình rồi sẽ về đâu, em đã vẽ lên được rằng đời em sẽ là như thế, có những cột mốc như thế, những cột mốc với em mang ý nghĩa nhất-định-em-làm-được.

    Em 20, em một mình tự gồng gánh nhiều thứ, em đã hết trẻ con để nhờ người này người kia giúp đỡ, em đã có cái tự trọng của người phụ nữ độc lập và cố gắng hết mình, dù rằng, đôi khi em thất bại, âm thầm gánh chịu, âm thầm khóc 1 mình.

    Em 20, em vẫn còn non cảm xúc, em chưa sống đủ, chưa đủ can đảm để rũ bỏ cuộc sống dựa trên những cảm xúc lãng đãng phiêu linh. Chỉ là, đôi lúc em hay tự hỏi, "lớn" mà như thế, liệu em có dám "lớn" không? Nhưng em biết, sống mà không dựa vào cảm xúc, chắc là em không "lớn" được.

    Em 20, em có những điều lo lắng trẻ con nhưng rất thật, em có những yêu thương tuy sặc mùi sến súa nhưng em chắc chắn nó là từ trái tim em, em có thể sẽ giận dỗi rất lâu chỉ vì anh không chiều em trong cơn nhõng nhẽo, nhưng em sẽ ngoan ngoãn cực kì, sẽ yên lặng cực kì nếu anh cần 1 phút yên tĩnh bên em.

    Em 20, em ghét những kìm hãm, ghét những ràng buộc, áp đặt rằng em nên, em phải. Em chỉ thích anh, luôn bên em âm thầm, lặng lẽ, hỏi han chứ không bắt buộc, quan tâm chứ không áp đặt, đủ xa cho em nhớ và đủ gần cho em ấm áp, để em biết, em luôn cần người ở bên em.

    Em 20, em ngang ngạnh và lì lợm như mọi đứa trẻ cần được nuông chiều nên em làm đau nhiều người, em chưa đủ sâu để nhận ra tình cảm của một người, chưa đủ chín để nhận ra đâu là điểm dừng cho một mối quan hệ, chưa đủ dịu dàng để có thể nói lời từ chối 1 cách nhẹ nhàng nhất.

    Em 20, em thích thức khuya dậy sớm, em thích đi, thích thử những điều mới lạ, em có thể tiêu hoang cả 1 gia tài cho điều em muốn, có thể chi tới đồng tiền cuối cùng mà em có chỉ để hoàn thành 1 chuyến đi, nhưng em tự hào vì tiền em tiêu là do em kiếm được.

    Em 20, em chưa có thành quả gì quá thành công để người ta biết đến, em chỉ tự hào em có thể làm những điều em thích, những việc em yêu một cách tốt nhất bằng nhiệt huyết và tất cả khả năng của em.

    Em 20, em yêu gia đình, hay khuân vác những thứ linh tinh em cóp nhặt đâu đó về nhà, tặng áo cho mẹ, tặng sách cho ba, xe đồ chơi hay máy bay cho nhóc em còn đang lớn, em có thể đi rất xa, rất rất xa, nhưng trong tim em, ba mẹ,nhóc em hay cãi và anh_ là – nơi - bình – yên - nhất của em, là nơi em luôn muốn quay về, an yên nằm ngủ, an yên khóc cười.

    Em 20, em hay tự dằn vặt mình vì những điều xưa cũ, em hay tự trách mình vì những việc chưa chắc tại em, em chưa học được cách cười khinh trước những thị phi, bước qua những bịa đặt, em chỉ tự học được rằng đã đến lúc dọn dẹp cuộc đời em, kí ức khóa chặt, cất đi chìa khóa, còn những thứ khác, thương tiếc gì mà không quẳng vào sọt rác cho nhẹ lòng.

    Em 20, em chỉ là cúc dại, em không đẹp, em mắt cận, chẳng ngọt ngào, hay cãi bướng, hay càm ràm. Nhưng em tự hào vì quăng đâu cũng sống được, chẳng cần chăm chút kĩ càng, em chỉ có tình yêu, thứ luôn bền bỉ trong em, giúp em vượt qua những gì gian khó nhất, và em có gia đình, và em có anh....

    Em 20, còn nhiều điều chờ em phía trước, còn nhiều việc em phải hoàn thành, còn nhiều chuyện em phải giải quyết, nhưng em cũng nhận thức được rằng, hành trình của em còn dài lắm, quãng đường hôm nay em chưa đi xong, thì lo chi quãng đường ngày mai phải bước, cứ an yên tận hưởng những niềm vui nho nhỏ từ những việc em đang làm, dù rằng đôi khi còn chưa gắng sức. Em cứ bước về phía trước, rồi sẽ biết đời mình có thể đi xa tới đâu...

    Cho em 20, cho ngày 20 em vừa tới, cho tuổi 20 em vừa tròn, cho em, cho em, cho em...

    Song Quỳnh Nguyễn Trần

  • Khi đàn ông 30

    Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt.

    ***

    Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.

    Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

    Cái thời 20 máu lửa sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời "không muốn gì cả" khi một thằng oắt con đầu vàng quần côn bó ép xe vào lề đường hất hàm "muốn gì?". Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm "chỉ số AQ đủ dùng".

    Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào. Đàn ông 30 bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đoàng hoàng tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest.

    Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong XH, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình.

    Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái lại nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30.

    Đàn ông 30 "thèm" một chân dài nhưng "cần" một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ.

    Đàn ông 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời.

    Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn.

    Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịnh. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm.

    Tuổi 30 đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc.

    Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình. Cũng biết gìm mình trước những thất bại. Bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.

    Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, mình được che chở cho gia đình.

    Đàn ông 30 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Đàn ông 30 khẽ cười khi nhớ lại những năm 20 hừng hực của đời người. Ngẫm nghĩ và bắt đầu triết lý về tình yêu của những năm nông nổi, gật gù tâm đắc: "đàn ông như cái đĩa CD, cứ quay xung quanh mãi một lỗ thủng".

    Đàn ông 30 bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 30 đã bắt đầu biết sợ.

    Đàn ông 30 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Cuộc sống của đàn ông 30 không còn là của riêng bản thân anh ta nữa.

    (viết trong lúc trà dư tửu hậu, Kalian ngon, nhạc hay)

    Trần Ngọc Hưng

  • Là con gái...

    Là con gái, em nên biết, rằng cuộc sống không phải màu hồng, không chỉ rặt những giấc mơ, nhưng đừng bao giờ từ bỏ niềm tin vào thứ gọi là tình yêu.

    ***

    Là con gái, em nên biết rằng mình xinh đẹp. Ngoại hình đẹp hay tâm hồn đẹp, tất cả đều đáng quý như nhau.

    Có thể em không có một thân hình tiêu chuẩn, một khuôn mặt bắt mắt thu hút mọi ánh nhìn, nhưng em có tin rằng mình sẽ đẹp xinh, nếu em biết luyện tập cho gọn gàng, biết cư xử đường hoàng và lịch sự, thêm một chút son môi, má hồng cũng chẳng hại ai. Em là con gái, đương nhiên em có quyền được đẹp, em luôn đẹp, bằng cách này hay cách khác.

    Là con gái, em nên biết, rằng cuộc sống không phải màu hồng, không chỉ rặt những giấc mơ, nhưng đừng bao giờ từ bỏ niềm tin vào thứ gọi là tình yêu.

    Thế giới này đã tồn tại cả tỉ năm và chưa một ai đủ niềm tin phủ nhận vào sự thật đó. Sao lại nghi ngờ thứ tình cảm kì diệu và tuyệt vời ấy, chỉ vì em chưa may mắn, bắt gặp một nửa vẹn tròn

    Là con gái, em nên biết, không phải chàng trai nào cũng là bạch mã hoàng tử. Có những anh chàng nâng niu em như một bông hoa chớm nở, nhưng sẽ chẳng thiếu người khi có được em rồi, lại tàn nhẫn đối xử với em bằng những lời nói đau thấu tim gan, có đôi khi là cả những cái vung tay quá trán... Sao lại phải đau đớn, khóc lóc và khổ sở? Tình yêu không phải thứ mang cho em những phiền muộn và khổ đau, tình yêu thực sự chỉ có thể khiến em hạnh phúc và làm cuộc sống của em tốt đẹp hơn.

    Đừng bao giờ cố gắng níu giữ một tình yêu bằng cách giải thích mọi điều rằng: vì yêu là phải thế. Đừng chần chừ và do dự với thứ tình yêu chỉ đốt cháy em bằng những cơn mất ngủ thâu đêm với đôi mắt sưng đỏ.

    Là con gái, em nên biết cách lựa chọn hạnh phúc cho mình. Đâu phải thời đại trọng nam khinh nữ, đâu có còn nhiều cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, em được giáo dục trong một xã hội tri thức, biết phân biệt tốt xấu, đúng sai. Vậy hãy tỉnh táo và mạnh dạn chọn cho mình những điều mang tên Hạnh Phúc. Vì là con gái, em xứng đáng được hưởng hạnh phúc, nhiều hơn.

    Là con gái, rất tuyệt, em nên biết, một trong những điều tốt đẹp nhất thế giới, chính là em.

     

  • Đừng bao giờ quên họ

    Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều có ý nghĩa riêng biệt. Và dù mang lại cho ta hạnh phúc, yêu thương hay sự giận giữ, họ chính là một phần tạo nên cuộc sống của bạn, con người bạn.

    Vậy nên, đừng bao giờ quên họ...

    ***

    1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.

    2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.

    3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.

    4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.

    5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.

    6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.

    7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?

    8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn.

    9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

    10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.

  • Cảm ơn vì đã cho con là con của mẹ

    Sẽ là một bài viết hòa lẫn trong trăm ngàn cây bút đang hí hoáy viết về mẹ tôi tin bằng một trái tim ngập tràn tình yêu và sự kính trọng tôi sẽ viết để thỏa mãn cơn sóng yêu thương mẹ đang cuồn cuộn chảy trong lồng ngực và tuôn trào ra tạo thành những dòng chữ.

    ***

    Đứng trước mẹ, đứa con mang hình hài to lớn bỗng nhiên trở nên bé nhỏ, co rúm trước tấm lòng bao la tình yêu thương và dạt dào sự ấm áp của mẹ. 

    Đứng trước kho tàng kiến thức rộng lớn mà con phải chinh phục để mở rộng tương lai, đứa sinh viên như con sao bỗng thấy mình ngu dại trước những dạy dỗ của mẹ để dẫn lối con vào đời.

    Và đứng trước những sự lựa chọn tình yêu cho cuộc đời, con lại bị chính cái bóng to lớn do tình yêu của ba mẹ phản chiếu. Và mẹ ơi, làm sao cho con thoát được sự so sánh vĩ đại ấy với người đàn ông mà con sẽ chọn? Mẹ chính là con tem dán chặt vào cuộc sống của con từ ngày con cất tiếng khóc chào đời đến khi mọi người bật khóc tiễn con đi. Và trong suốt những năm tháng ấy, hình ảnh mẹ đã dạy cho con nhớ đến vô vàn bài học thực tế của cuộc sống để giúp con vững vàng và tự tin hơn trong dòng đời đầy những ngã rẽ và cạm bẫy khôn lường này.

    ***

    Mẹ đã dạy con biết khi đi dưới trời nắng, không chỉ tồn tại riêng cái cảm giác khó chịu với thời tiết mà còn hiện hữu cả những giọt mồ hôi vất vả của mẹ vì một cuộc sống tươi đẹp cho chúng con. Mẹ cho con biết, dưới mưa không còn là những giọt nước mắt lấm liếm nỗi buồn, che giấu đau khổ hay những tiếng cười vui vẻ khi dạo mưa cùng chúng bạn. Mà chính là hình ảnh người mẹ lom khom dọn dẹp gánh hàng trong chiếc áo mưa mỏng tang chẳng đủ để ngăn những giọt mưa thấm vào da thịt mẹ, lạnh ngắt. Hình ảnh mẹ còn dạy con cách sử dụng đôi mắt mình một cách sâu sắc hơn. Nó chẳng còn là thứ để nhìn ngắm những cảnh đẹp mà nó chính là thứ thay bàn tay, chạm vào trái tim con mỗi khi con lướt qua một hình ảnh đáng thương trên hè phố. Có khi là một người phụ nữ vất vả nhặt từng đồ phế thải. Lúc là một chú đứng tuổi gồng mình bốc vác từng bao tải nặng. Hay là một chú bé con mặt mũi lem nhem bán vé số hoặc năn nỉ ai đó đánh cho đôi giày kiếm chút tiền ăn tối.. 

    Và mẹ ơi, cảm ơn đôi mắt mẹ cho con để con có thể nhìn ngắm những cảnh đời ấy rồi lại thầm cảm ơn những hi sinh lớn lao của mẹ, tuy không cho con một cuộc sống giàu sang nhưng đã cho con những đặc ân may mắn và hạnh phúc hơn những mảnh đời éo le ấy. Nụ cười của mẹ còn cho con một cái nhìn khác về vẻ đẹp cuộc sống. Trước đây con tâm niệm, cười đẹp là cười tươi, là rạng rỡ cùng chiếc răng khểnh hay má lún đồng tiền. Nhưng cái ngày con nhận kết quả đại học hay cái lúc tên con được xướng lên trong danh sách những người đạt giải thưởng của một cuộc thi nào đó thì nụ cười tự hào ấy của mẹ mới chính là nụ cười tuyệt vời nhất. Và mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã cho con hiểu rằng, nụ cười chỉ đẹp nhất khi nó được toát ra từ chính tình yêu thương và  từ chính tận đáy lòng.

     Và mẹ ơi, biết nói sao cho hết và thổ lộ sao cho trọn vẹn chữ yêu mà con dành cho mẹ cũng như nói sao cho sâu và làm sao cho thỏa chữ cảm ơn mà con muốn dành tặng mẹ _ Người phụ nữ không chỉ sinh ra con, nuôi nấng con, chăm sóc con, dạy dỗ con mà còn hi sinh cả quãng đời của mình để đưa lối con vào đời. Cảm ơn mẹ đã bên con những lúc trái nắng trở trời để con thêm yêu sức khỏe của mình.

    Cảm ơn mẹ đã bên con lúc con vấp ngã thất bại để con thêm trân trọng những nỗ lực của bản thân và vững bước hơn trong tương lai.

    Cảm ơn mẹ đã nắm tay con đi qua những nỗi buồn để con biết, mình không hề lạc lõng giữa xã hội đông đúc dân cư này.

    Và một ngày nào đó, khi chiếc xe hoa đỗ trước cổng nhà, một chàng trai sẽ gọi mẹ của con bằng một tiếng mẹ và dẫn con gái mẹ đi. Khi ấy, chúng con sẽ cùng cảm ơn mẹ một tiếng cảm ơn sâu sắc nhất _ Cảm ơn người phụ nữ trong căn nhà bé nhỏ này đã sinh ra và cho con một đặc ân. Đặc ân xây dựng một ngôi nhà khác với những đứa trẻ và những niềm hạnh phúc nối tiếp hạnh phúc.

     Và thấm lắm câu " Ai có mẹ xin đừng làm mẹ khóc.                       Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không".

    Hoàng Ly

Read more...

NotePad24h tạo ghi chú miễn phí và lưu trữ vĩnh viễn. Nó chỉ có thể xóa bởi bạn!

Đăng nhập or Đăng ký để xóa hoặc theo dõi.

1
Bạn cần hỗ trợ?