Trải nghiệm yêu

Những trải nghiệm trong tình yêu đều có muôn màu muôn vẻ, liệu trên thế gian này, có ai đó đã tưng trải qua tình huống đó giống như bạn, hay suy nghĩ về tình yêu giống như bạn hay không?
Chú ý: Tất cả các link liên kết sẽ được mã hóa và quét virus.
Miễn phí upload và chia sẻ file không giới hạn
  • Chuyện yêu xa

    Chuyện yêu xa, có hàng tỷ tỷ thứ để kể, cảm giác như là...

    (Notepad24h - Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Những câu chuyện cuộc đời")

    ***

    Không biết được thời gian dài hay ngắn, chỉ biết là rất nhớ nhau, rất muốn gặp nhau, nhưng chỉ có thể biết là chờ nhau. Cứ mỗi một phút một giây trôi qua, ta đều chờ mong người ấy. Thời gian sẽ trôi qua rất nhanh, nhưng hiện tại thì sẽ rất chậm.

     

    Từ lúc nào, chúng ta yêu luôn cả cái máy tính, chiếc điện thoại. Những thứ mà làm người gần trở nên xa, người xa trở nên gần hơn. Ước gì có thể xé tan không gian để có thể đến gặp người ấy chứ không phải là chiếc màn hình lạnh lẽo kia.

    Lúc vui buồn, hay giận hờn nhau biết làm sao được. Lúc ấy, chỉ cần một cái ôm, một cái nắm tay thì mọi chuyện sẽ có lẽ sẽ ổn hơn là những lời nói.

    Những ngày tháng đặc biệt, ngày sinh nhật, chỉ cần nhìn nhau qua màn hình, hát cho nhau nghe, làm một cái video clip rồi gửi cho người ấy. Nhận được những điều giản đơn, cũng biết người ta quan tâm mình đến nhường nào.

    Lúc không liên lạc được, lại bắt đầu suy diễn lung tung, vẽ trong đầu những chuyện không đâu thế mà khi người ấy liên lạc lại, phải đợi lâu thiệt lâu mới bắt máy, mục đích cũng chỉ để người ấy có cảm giác lo lắng giống ta nhưng thật ra, ta vẫn luôn cuộc gọi từ người ấy.

    Yêu xa... hai con người, hai nơi khác nhau nhưng hòa chung một nhịp đập trái tim.

    Yêu xa giống như một thử thách, thử thách ấy khiến cho tâm trí và con tim mệt nhoài đến mức đôi khi, chúng ta đánh mất lòng tin và tình cảm lúc nào không biết. Sự vắng mặt trong thời gian ngắn sẽ tiếp thêm sự mãnh liệt cho tình yêu nhưng sự vắng mặt trong thời gian dài sẽ hủy hoại tình yêu. Chính vì thế... lời nhắn đến các cặp đôi đang và sẽ yêu xa, nếu thực sự tin tưởng và dành trọn tình yêu cho nhau, dù xa thế nào, các bạn hãy trở về bên cạnh người yêu nhé.

    Dù có bao nhiêu cuộc nói chuyện đi nữa vẫn không thể đánh đổi những giây phút ở bên cạnh nhau, khoảnh khắc mà gặp lại nhau sau khoảng thời gian yêu xa ấy, đó là câu trả lời cho sự chờ đợi bấy lâu nay, hiểu được tình yêu chính là vượt muôn trùng xa cách nhưng cuối cùng, vẫn là người ấy. Nếu gặp được tình yêu thực sự của mình, dù thế nào cũng phải tiến lên.

    Clara

  • Vì sao Thị Nở có người yêu, còn bạn thì không?

    Lần gặp gần đây nhất, bạn tôi chua chát, vì sao Thị Nở có người yêu, còn tớ thì không? Tớ có đòi hỏi gì nhiều đâu? Tớ đâu có đòi hỏi phải thật đẹp trai, hoặc lương phải thật cao, hoặc phải cao hơn tớ một cái đầu, hoặc phải dân thành phố... Hoàn toàn không! Vì sao tớ vẫn một mình?

    ***

    1. Bên cạnh bạn, hay trong những người quen đang sống quanh bạn, có những cô gái sắc sảo xinh đẹp mà mãi vẫn độc thân chứ?

    Ngày tốt nghiệp đại học, tôi và bạn bè mỗi người đi theo một con đường khác nhau. Dù cùng cầm một tấm bằng tốt nghiệp y chang nhau, nhưng có người ở lại giảng đường đại học, có người làm công nhật, người vội vã lấy chồng, cũng có cô bạn may mắn được nhận vào làm trong một cơ quan lớn của nhà nước. Thật kỳ lạ, mỗi lần gặp lại, nhóm bạn gái chỉ nói chuyện về một chủ đề duy nhất, là bạn trai: Cậu có người yêu chưa? Có chàng nào hay hay thì giới thiệu cho tớ với? Nó sắp bỏ anh kia à? Nàng ấy định cưới rồi ư?... Cứ như thể, bạn trai là nấc thang đánh giá hạnh phúc của những cô gái trẻ vậy! Sự nghiệp có thể từ từ, chứ bạn trai, không thể chậm trễ được!

    Chúng tôi chỉ có dịp gặp mặt xôm tụ được vài lần thì chấm dứt đời độc thân. Vì mọi người ra trường hai ba năm, lần lượt yêu và cưới. Chí it, cũng đã yêu được đôi ba chàng thú vị, hoặc có một dãy "ứng cử viên" đẹp trai, công việc ổn định xếp hàng đằng sau chờ xét duyệt.

    Không hiểu sao, những người đầu tiên trong lớp lấy chồng, thường là những bạn gái nhan sắc trung bình, công việc và thu nhập cũng chỉ tàm tạm. Những cô nàng xinh đẹp có vô số cái đuôi theo đuổi, chẳng hiểu sao, mãi không cưới, thậm chí có người, chia tay người yêu cũ đã hai năm mà không thấy giới thiệu người yêu mới.

    Và điều choáng váng nhất, là giờ đây tôi mới biết, cái cô bạn gái xấu xí nhất lớp, nhà quê nhất lớp, lành và chậm nhất lớp, đã cưới anh chàng người yêu đẹp trai của hoa khôi lớp tôi. Họ sống hạnh phúc từ đó đến giờ chừng hơn mười năm rồi! Còn người đẹp nhất lớp giờ lại thành bà mẹ đơn thân, nuôi đứa con côi, và chưa bao giờ được mặc áo cưới. Nghe đồn, những mối quan hệ của bạn luôn chập chờn, không ai bền được quá một năm!

    Tuần trước, tôi thấy ảnh cưới bạn tôi trên facebook. Chạy vào xem mới biết, cô ấy chụp ảnh viện một mình, vì sợ già mất, tuổi thanh xuân thì không giữ lâu được. Thật buồn những bức ảnh cô dâu một mình giữa những phong cảnh bát ngát tươi đẹp mùa xuân, với đứa con ngây thơ chưa biết gì, mặc thật đẹp đi bên cạnh mẹ.

    Tất nhiên, cô đơn không hẳn đã là tệ. Trừ phi chính bạn cũng thấy bất an trong sự cô đơn của bản thân mình!

    2. Tại sao cô ấy đâu có đòi hỏi gì nhiều, mà vẫn không tìm được người yêu?

    Bạn tôi nói, cô ấy chỉ cần một người yêu cô ấy mà thôi! Ngoài ra không đòi hỏi gì cả!

    Tôi nhớ lại, thời sinh viên, khi mọi người còn ngủ giường tầng, cô ấy đã kiếm đủ tiền để mua xe máy. Mọi người ở thành phố còn chưa có điện thoại nhà riêng, cô ấy đã có máy nhắn tin cá nhân. Mọi người còn chờ học bổng, cô ấy đi làm thêm đã được trả lương bằng đô la. Bởi cô bạn quá đẹp, giỏi giang tháo vát, học giỏi, giỏi ngoại ngữ, cao 1m65 và biết tự may những bộ váy rất đẹp cho bản thân, dù chỉ nhìn thoáng qua bức ảnh thời trang trên tạp chí.

    Người con gái khi ấy khác xa người mẹ sầu muộn và sống khép kín của ngày hôm nay. Hồi đó, người yêu của bạn là anh chàng đẹp trai cao lớn nhất trường bên, đánh bóng rổ hay nhất trong đội tuyển của trường bên, và cũng ăn nói khéo nhất trong đám con trai trường ấy. Hồi ấy bạn thường chê anh người yêu là khéo mồm quá, chắc đi tán tỉnh các cô khác cũng vẫn khéo thế?

    Bạn cũng nói, chưa biết tương lai sự nghiệp ra sao mà đã nói đến chuyện ra trường là cưới xin, thật quá xa vời. Sao đàn ông không nghĩ rằng, nói yêu thôi thì ai cũng nói được? Bạn rất thích được đi chơi cùng người yêu, nhưng lại sẵn sàng bỏ hẹn để đi làm nếu công ty có khách gọi. Bạn nói, công việc chính là thứ để chứng minh giá trị và năng lực của một người con gái, nếu yêu bạn, anh ấy cũng nên tìm cách có một công việc với thu nhập tương đương của bạn, đó là cách chứng tỏ tình yêu tốt nhất. Yêu là cùng nhìn về một hướng chứ không phải chỉ ngồi mà nhìn vào mắt nhau!

    Không hiểu vì sao, người con trai đẹp đẽ và cũng giỏi giang, mạnh mẽ kia, khi sự nghiệp ổn định, đã yêu và cưới người khác chứ không cưới bạn tôi! Cưới ngay cái cô hiền lành chậm chạp trong lớp, vài năm sau hai vợ chồng cùng mở công ty riêng. Hẳn vì cái cô hiền lành ấy đã không chê gì anh, càng không đòi hỏi gì anh. Ngày anh ấy cưới là ngày bạn ra nước ngoài du học. Sau ba năm, bạn về nước làm giảng viên đại học, và độc thân suốt mười năm nay.

    Lần gặp gần đây nhất, bạn tôi chua chát, vì sao Thị Nở có người yêu, còn tớ thì không? Tớ có đòi hỏi gì nhiều đâu? Tớ đâu có đòi hỏi phải thật đẹp trai, hoặc lương phải thật cao, hoặc phải cao hơn tớ một cái đầu, hoặc phải dân thành phố... Hoàn toàn không! Vì sao tớ vẫn một mình?

    3. Vì bạn không đòi hỏi gì nhiều, nhưng bạn lại cự tuyệt quá nhiều thứ! Còn Thị Nở thì không!

    Đúng thế. Bạn không hề đòi hỏi gì nhiều, nhưng thực ra bạn lại cự tuyệt rất nhiều! Nên làm sao bạn thấy hạnh phúc được?

    Bạn chỉ cần một người yêu thôi, nên bạn đã từ chối những người đàn ông muốn là bạn tốt, muốn là đồng sự thân thiện. Bạn chỉ cần yêu thôi, nên khi đàn ông mang tới những thứ khác, ước mơ, chia sẻ, tương lai, dự định, khó khăn cần chia sẻ, bạn đã cự tuyệt.

    Vì bạn phải từ chối nhiều, làm sao biết lần nào từ chối chính là lần từ chối hạnh phúc?

    Không hiếm gặp trong đời này những cô gái, đặt ra thật nhiều tiêu chuẩn cho tình yêu, ví dụ như, người yêu tương lai phải lớn hơn hai tuổi, phải là người làm khác cơ quan, phải là dân tự nhiên, phải không gia trưởng, phải rất lãng mạn, phải tâm lý và nâng niu mình như công chúa! Thế nhưng sự thực, đâm sầm vào nhau ở cổng trường, tỏ tình lúc đang đi khám ghẻ, yêu mà cứ mày tao chí tớ, thỉnh thoảng còn đấm nhau thùm thụp, không lãng mạn tẹo nào. Thế nhưng, tình yêu vẫn tới, chỉ bởi cô gái ấy đã quên bẵng mất những tiêu chuẩn mà cô ấy đặt ra khi kiếm người yêu. Hoặc sẵn sàng bỏ qua cho chàng những gì chưa vừa ý. Hoặc khôn ngoan hơn nhận ra, những gì mà ta cứ tưởng là sẽ làm cho ta yêu, hóa ra chỉ là những hình dung tới từ sách vở và mong ước bản thân.

    Hoặc nhận ra, cho dù cô ấy gặp được một người y như tưởng tượng, hơn cô hai tuổi, đẹp trai, dân tự nhiên nhưng lại lãng mạn yêu thơ, theo đuổi cô ấy như đỉa bám, nhưng mẫu người ấy hóa ra hoàn toàn không hề làm cho cô ấy rung động.

    Và cô ấy nhận ra, yêu tức là chấp nhận người kia, chứ không phải nắn người kia theo hình mẫu mà mình mong ước về một người tình lý tưởng.

    Thị Nở có tiêu chuẩn người yêu không? Ông Nam Cao không viết rõ hẳn ra, nhưng chúng ta hẳn có thể đoán được. Rằng là thời ấy, còn mong gì hơn một người xứng đôi vừa lứa, được lòng bà cô Thị Nở v.v...

    Thế nhưng Thị Nở có cự tuyệt Chí Phèo không?

    Và bạn có biết vì sao Thị Nở có người yêu, còn bạn thì không?

    Dù tôi vẫn biết, cô đơn cũng không hẳn là tệ! Nhưng chắc chắn rất nhiều người đang độc thân, trong lòng họ vẫn mong muốn thành đôi!

    Bên cạnh bạn đâu phải là không có chàng trai nào yêu bạn! Chỉ là bạn đã từ chối họ mà thôi!

    Trang Hạ

  • Yêu thương lần nữa

    Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi còn trẻ là cho rằng một người vợ tốt phaỉ là một cô gái đoan chính

     

    Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà khi còn trẻ là bắt đầu một mối quan hệ với một người mà mình không thật sự tin tưởng và cho rằng một lòng một dạ với người đó thì sẽ giữ được trái tim của họ.

     

    ***

     

    Anh à,

    Em xin lỗi vì đã thay đổi.Nhưng chúng ta đã chia tay quá lâu rồi. Thời gian không còn đếm bằng những ngày, những tháng mà là những năm...Em nghĩ đã đến lúc chúng ta cần thay đổi, đã đến lúc tha thứ cho tất cả để mọi chuyện trở về quên lãng.

    Khi em cầm những ly rượu trong đêm và lảm nhảm với một người bạn rằng đã lâu như vậy rồi em vẫn còn khóc vì anh, em biết nước mắt không còn rơi vì tình yêu nữa.Em xin lỗi vì đã bắt trái tim mình thay đổi. Và nó đã thực sự phản bội mọi kí ức mất rồi.

     

    Khi em nhìn anh và chị ấy, em biết đó không phải là người đàn bà anh yêu. Và điều khiến em đau lòng là bởi vì anh đã quá yêu em. Để rồi thời gian trôi qua lâu như vậy, tình yêu lại trở thành kẻ có lỗi, ràng buộc hai con người không thuộc về nhau đi tìm hạnh phúc mới.

    Em cho rằng, trong cuộc đời mình, người có thể chấp nhận mình cùng trái tim thuộc về người khác (của mình) là người đáng tìm kiếm nhất. Em nghĩ anh đã tìm được rồi. Đừng đánh mất người đàn bà ấy, chỉ bởi vì một thứ tình cảm đã qua cùng em.

    Em đã hơn ba năm không say rượu kể từ lần đầu tiên chia tay anh. Đôi lúc em nghĩ cuộc đời em tỉnh táo đến độ không bao giờ có được một chút mê đắm nào nữa. Nhưng anh ấy đã đến và cướp đi trái tim này.

     

    Bây giờ em hiểu điều anh nói rằng yêu là không cần được yêu lại. Bây giờ em tự trọng đến độ cũng không cần tình yêu nữa.

    Em nghĩ cuộc tình của chúng mình có nhiều sai lầm. Mà sai lầm lớn nhất là ràng buộc nhau quá nhiều. Yêu là để cho nhau được tự do. Và em xin lỗi vì đã không đủ niềm tin với anh.

    Nhưng em nghĩ chúng ta vẫn chưa mắc phải những sai lầm quá nghiêm trọngSai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi nhìn nhận về một người đàn bà là cho rằng người phụ nữ dễ dàng với mình là một ả đàn bà dễ dãi và với ai cũng như vậy;Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà là cho rằng có thể hạnh phúc khi ở bên một người đàn ông mà mình không có tình cảm, chỉ cần người ta yêu mình.Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi còn trẻ là cho rằng một người vợ tốt phaỉ là một cô gái đoan chính;Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà khi còn trẻ là bắt đầu một mối quan hệ với một người mà mình không thật sự tin tưởng và cho rằng một lòng một dạ với người đó thì sẽ giữ được trái tim của họ.

    Và sai lầm lớn nhất của em khi còn trẻ, không phải là yêu anh mà là em đã cho rằng hết lòng hết dạ với anh thì tình yêu là không thay đổi.

    Thực tế là chúng ta đã thay đổi. Chỉ bởi vì quá khứ quá nặng nề nên em và anh không chịu thừa nhận mà thôi.Em muốn anh bước đi, để cho kí ức trong em được yên bình...để em có thể tìm lại trái tim mười bảy tuổi năm nào...để yêu thương lần nữa...

    Đối với em, rượu vang giống như một thứ kí ức buồn, đánh dấu một lần đổ vỡ. Cái đêm vừa rồi anh gọi cho em, hình như không nói được gì nhiều ngoài câu "Em ngủ đi", em đã đánh vỡ một ly rượu. Tình mình đã tan vỡ rồi... không phải bởi vì em và anh có người khác.... mà vì thời gian đã lấy đi hết những tàn dư cuối cùng của cuộc tình cũ... trái tim em không còn bùng cháy được nữa.Em đã tìm lại hương vị chua chát này, sau hơn ba năm đầy sợ hãi. Bây giờ không phải vì đau... mà bởi vì em đã vượt qua tất cả...

    Em muốn anh bước đi không ngoảnh đầu lại, để cho những nuối tiếc trong ta nhạt nhòa... để em và anh đều có thể yêu thương lần nữa...

    (Theo Blog Hồng Ngọc)

  • Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi

    Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại...Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc...nhưng không thể níu kéo một trái tim.

    Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực...nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

    ***

    Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

    Trang thứ nhất:

    Tôi sung sướng và tự do

    Như ánh sáng

    Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

    Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

    Anh ấy đã không nói thêm

    rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi...

    Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

    Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do "như ánh sáng" chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc "như ánh sáng" là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

    Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng "sẽ yêu mãi mãi", hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa... ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: "Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi."

    Ngoài sự "thiết tha tự nguyện" đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay.

    Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại...Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc...nhưng không thể níu kéo một trái tim.

    Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực...nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

    Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất... đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người.

    Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

    Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

    Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: "Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: "Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?" Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật."

    Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

    Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

    Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

    "Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi"

    Phạm Lữ Ân

  • Giá như tôi ngừng câu chuyện ở năm 18 tuổi!

    (Notepad24h) Tôi hiểu ra rằng với họ, tôi như mt con người đi ngang qua cuc đi, tô điểm cho một thời tuổi trẻ oanh oanh liệt liệt của họ. 

    Thế mà vi tôi, h ging như cơn bão cun trôi tất cả, chỉ đ li đống gch vn đ nát để rồi mãi về sau này, ai đó vẫn cặm cụi nhặt nhạnh - hy vọng có thể xây lại lâu đài màu hồng ngày xưa.

    ***

    Ở trên ban công văn phòng, tôi nhìn nhng ngày thu Hà Ni rồi cht nh đến nhng bài viết miêu t mùa thu, sao mà mát m, trong lành và lãng mn đến thế.

    Hà Ni hôm nay oi bc hơn bình thường, nng hơn bình thường, khó chu hơn bình thường!

    Tôi quen anh vào nhng ngày mùa Thu năm tôi 18 tuổi, lúc đó trái đt còn chưa nóng lên và con người tôi vn còn ngây thơ trong tro. Lúc đó anh giống con mèo lười nhác, có th ng nướng đến tn trưa, nhưng sn sàng dậy 6h sáng đ đưa tôi đi hc, bất kể trời mưa hay nng.  Anh đi chơi đến 11h nhưng từ lúc yêu tôi, anh sẵn sàng về lúc 10h để gi đin và d tôi ng.

    Tôi chìm trong tình yêu đó 3 năm. Hai đa tôi tính khi nào tôi ra trường s cưới.

    Cuộc Đời này quả thực rất đẹp, nếu như tôi ngừng câu chuyện ở đây :)

    "Nó không ch có mt mình mày đâu" - bn tôi nhy vào buzz, gõ 1 đon chat thay đi c cuc đi. Tt nhiên - đó là chuyn sau này. Chuyn trước mt là tôi đang đc nhng dòng typing có vvi vã, c chế, phn ut.

    "Nó đi vi mt con bé đến sinh nht anh trai người yêu tao, hai đa chúng nó tình cm lắm"

    "Thấy tao nó có vẻ ngại. Tao hi  con bé đó là ai, nó bo là bạn, dặn tao đừng kể cho mày"

    "Tao không tin, hỏi người yêu tao mới biết hai đa nó quen nhau 2 năm ri, bn nó đi vi nhau sut, chc t hi mày đi hc xa"

    Bạn chat đến đây, tôi choáng váng, chưa kịp tiêu hóa, ch có th hi mt câu:

    "Sao tự nhiên mày k vi tao???"

    Yahoo có thông báo gõ ri li xóa ca bn, cui cùng cht mt câu: "Vì tao chơi vi mày ch không chơi vi nó"

    Tôi cm ơn ri tt yahoo!

    Cm giác ca mt người đt nhiên biết mình bị phn bi, cm giác ca mt người đang có tt c bng nhiên nhận ra đó ch là la di, tình yêu của tôi bùng lên như ngọn lửa từ những que diêm, đầy hy vọng, đầy ấm áp, hết que này rồi que khác, nhưng cũng đã đến lúc hộp diêm trống rỗng, tôi cũng chẳng còn tiền để mua thêm.

    Tôi nut trn nhng cm giác đó, không kim soát được bn thân, gi đin cho anh, cuc đin thoi như phát súng đu tiên cho nhng trin miên gay gt, nhng cãi vã, nhng gin di, nhng mt mi, nhng nghi ng sau này.

    "Anh thy ht hng khi em đi hc, ngày ngày không có ai đ anh đưa đón, không có ai đi sinh nht cùng anh, không có ai đ anh quan tâm..." - Ln 1

    "Anh xin li, anh s không đi cùng cô bé đó na.." - Ln 2

    "Anh ch đưa bé đó đi ăn, bn anh không có gì, em đng như thế na được không???" - Ln 3

    "Thế nhé" - Ln 4

    "...." - ln 5

    và ln th n

    n ln cãi nhau chia cho 12 tháng tiếp theo trong quan h ca tôi và anh, n-5 ln anh im lăng và dp máy. Cho đến ln cui cùng – cuộc điện thoại cãi nhau cuối cùng, anh gt: "Em im đi, cô y là người yêu anh"

    Tôi buông thõng điên thoi, cm giác ê ch, nhc nhã, mt mi. và không tin vào tai mình.

     

    "Sao anh ta dám trng trn như thế"

    Tôi gào lên trong tâm trí, tôi không khóc, tôi đã quen vi vic anh ta đi cùng cô bé đó,nhưng tôi chưa bao giờ quen với việc anh nói với tôi rằng người khác mới là người yêu anh. Tôi vật vã, chán nản, tôi ném đin thoi vào tường để những ngón tay không chực chờ bấm số của anh nữa.

    "Từ bao gi anh ta trng trn và ngang nhiên như thế? T bao gi mi người li quan tâm mà báo cáo cho tôi đến thế?" - những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi đầy hoảng loạn.

    "Anh hết yêu em thật rồi sao"

    "Cô ta có gì hơn em"

    "Em sẽ tha thứ cho anh, em sẽ coi như chưa có chuyện gì, chỉ cần anh quay lại là anh như ngày xưa"

    Tôi thì thào với chính bản thân mình, lặng lẽ.

    Cứ thế, tôi đã có mt khong thi gian chết đi sng li, khoảng thời gian ngột ngạt kiếm tng chút ô xi mt đ thở, khoảng thời gian thấm đẫm ga giường bằng nước mắt, khoảng thời gian lặng lẽ trong sự bao bọc của gia đình và người thân để thoát khỏi cơn ác mộng dài như không bao giờ tỉnh đó.

    Giá như có một đôi kính mà khi đeo vào, ta sẽ nhìn thấu được con người mỗi khi họ lừa dối...

    Từ đó đến giờ cũng đã 9 năm, trong cái không khí khó chu Hà Ni, tôi quyết đnh m facebook ca anh và cô bé đó, xem h còn yêu nhau không.

    Anh vn thế, cười hnh phúc bên mt cô gái khác.

    Cô bé y vn thế, cười hnh phúc bên mt chàng trai khác... Ging như trong cuc đi h không h có du n ca nhau, và cũng không h có du n ca tôi.

    Tôi hiểu ra rằng với họ, tôi như mt con người đi ngang qua cuc đi, tô điểm cho một thời tuổi trẻ oanh oanh liệt liệt của họ. Thế mà vi tôi, h ging như cơn bão cun trôi tất cả, chỉ đ li đống gch vn đ nát để rồi mãi về sau này, ai đó vẫn cặm cụi nhặt nhạnh - hy vọng có thể xây lại lâu đài màu hồng ngày xưa.

    Tôi cht thy mt khuôn mt quen thuc trên avatar - là bn đã tng "chim ln" cho tôi cái tin động trời ngày đó! Bạn comment trên tấm ảnh của cô bé đó với giọng thân thiết: “Gái yêu, chiu chúng mình đi ăn sa chua nhé!"

    Tôi thấy lòng nhẹ hẫng.

    Hôm nay tri nóng nc, oi bc.  

    Tôi ngược chiu.

    Tôi va phi mt anh chàng đi SH. Hắn rủa một câu, mặt cau có.

    Tôi dng xe, xin li, phi bi và đi tiếp.

    Năm nay tôi 27 tuổi.

    Nguyệt Cơ

     

  • Cái nắm tay

    Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2011. Cô ấy không còn con gái, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.

    ***

    Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.

    Tôi nhớ khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay...

    Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.

    Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.

    Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.

    Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.

    Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.

    Khi chúng ta lớn lên, làm người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa. Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể lên giường với một người con trai, rồi mới yêu anh ta.

    Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã "trao" rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào.

    Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, gần gũi với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.

    Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.

    Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.

    Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi lên giường với bất kỳ người nào.

    Ngược lại, chúng ta có thể rất dễ chung đụng với một người nào đó, nhưng chúng ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ.

    Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đa phần là tôi chủ động nắm lấy tay họ.

    Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.

    Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.

    Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.

    Có người nói với tôi, ái ân xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ ái ân thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay – ôm – hôn – âu yếm vuốt ve – ái ân. Rõ ràng ái ân chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?

    Không đâu.

    Thật sự là không đâu.

    Có những người ân ái trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật lên giường cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?

    Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc ân ái, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.

    Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.

  • Anh sẽ rời xa em từng chút một

    Khi chúng ta chia tay nhau rồi, anh vẫn muốn dõi theo cuộc sống của em, không phải bằng cách âm thầm, lặng lẽ...

    Chúng ta, rồi một ngày cũng sẽ trở thành xa lạ phải không em? Nhưng hãy để anh ở bên em như thế này em nhé. Đừng vội vàng đẩy anh xa rời em. Mà hãy thật từ từ. Từng chút từng chút, anh sẽ dần rời khỏi cuộc sống của em.

    Chúng ta hãy cứ ở bên nhau như thế này em nhé. Anh sẽ vẫn chở em long dong khắp các con đường quen thuộc. Em sẽ ngồi phía sau luyên thuyên những câu chuyện không đầu không cuối. Nhưng em không còn vòng tay từ phía sau ôm anh thật chặt, không còn làm nũng như đứa trẻ hay tự nhiên gục đầu vào lưng anh giả vờ say ngủ. Anh sẽ buồn thật lâu nhưng thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất em chưa xa rời anh lắm.

    Chúng ta hãy cứ ở bên nhau như thế này em nhé. Em sẽ gọi anh là "Anh trai" thay vì một tiếng "Anh" gọn gàng như thường lệ. Anh sẽ được vô tư add vào danh sách "Bạn thân" của em thay vì đứng một mình cô độc. Anh sẽ buồn thật lâu bởi một ngày nào đó một kẻ khác sẽ đến, thay anh đứng đầu danh bạ của em. Nhưng anh sẽ tự vỗ về mình rằng: là một người bạn thân sẽ vẫn được quan sát cuộc sống của em, được cười cùng em những khi em hạnh phúc và được lau giúp em những giọt nước mắt buồn phiền.

    Chúng ta hãy cứ xa lạ theo cách này em nhé. Đôi lúc nhớ ra một gã ngốc nghếch đã để tuột mất em, em sẽ sốt sắng gọi điện và vu vơ đặt một lịch hẹn. Đôi lúc sẽ vô tình chạm mặt nhau trên đường, mỉm cười ngơ ngác như người quen lâu ngày không gặp. Đôi lúc nhìn thấy một cái nick sáng sẽ thấy tim đập mạnh, lúng túng vào buzz chỉ để hỏi những dòng ngắn ngủi và thấy an lòng vì cuộc sống của người ta vẫn đang trôi, theo một cách tốt đẹp nhất có thể.

    Có thật sự tồn tại một thứ tình bạn sau tình yêu không em nhỉ? Hay chỉ có thể là tình bạn khi người ta chưa thật sự yêu nhau nhiều lắm? Làm sao có thể cười nói vui vẻ như hai người bạn thân khi trong tim những kí ức yêu đương của ngày tháng cũ vẫn còn nằm ngổn ngang? Đối với anh, em sẽ chẳng bao giờ đúng nghĩa một người bạn. Cho dù ngày hôm nay, khi chúng ta chia tay nhau rồi, anh vẫn muốn dõi theo cuộc sống của em, không phải bằng cách âm thầm, lặng lẽ mà là một chỗ dựa tin cậy những khi em cần. Với ý nghĩa đó, em sẽ để anh ở lại bên cạnh em theo cách này, được không em?

    Chúng ta đã buông tay nhau rồi. Cho dù đứng trước em, những cảm xúc trong anh còn nguyên vẹn lắm. Cho dù trong em, tình yêu ấy đang nhạt nhòa thì với anh, anh vẫn ngỡ như ngày hôm qua em còn hồn nhiên trao anh những chiếc hôn thật ấm. Mỗi ngày, mỗi ngày, em và anh bước xa nhau một chút. Em đang đi trên con đường hạnh phúc của riêng mình. Chỉ còn anh đứng lại, bần thần:

    "Vòng tay ấy, bờ môi ấy chỉ còn là quá khứ, phải không em?"

    Tiin Bút Chì - Đất Việt

  • Khi người ấy không còn yêu bạn nữa

    Nếu như có một người đã từng rất yêu bạn, giản đơn như thế...

    Và nếu như người ấy không-còn-yêu bạn nữa...

    ***

    Nếu như...

    Có một người đã từng coi bạn là cả thế giới, yêu thương bạn bằng cả trái tim và sự sôi nổi của tuổi trẻ.

    Có một người đã từng âm thầm chờ đợi bạn, lặng lẽ nhìn bạn gặp gỡ và chia tay các cuộc tình.

    Có một người đã từng không để người nào khác vào trong mắt, vào trong trái tim bên ngực trái, bởi vì người ấy cất bạn ở đó, đã quá đủ đầy.

    Nếu như có một người đã từng rất yêu bạn, giản đơn như thế...

    Và nếu như người ấy không-còn-yêu bạn nữa...

    Xin đừng viết blog, đừng kể lể về cuộc sống của bạn mỗi ngày. Bởi lẽ người ấy sẽ không còn quan tâm nữa. Những dòng bạn viết ra chỉ là tự mình gặm nhấm lấy nỗi buồn của riêng mình mà thôi. Cái trò độc thoại này, cái trò tự khóc tự cười này, đau lòng lắm. Xin đừng viết nữa.

    Đừng quỵ lụy, đừng nói ngay cả 1 lời xin lỗi hay giá như. Bạn và người ấy đến được với nhau, là do số phận an bài, mà có không đến được với nhau, cũng là do số phận đã an bài. Xin đừng làm những điều vô nghĩa. Nếu như bạn sống thật kiêu hãnh, ngẩng thật cao đầu, ít ra vẫn còn lưu lại được một ấn tượng tốt đẹp nào đó trong người ấy.

    Xin bạn đừng khóc, đừng khóc trước bất kì ai. Nước mắt dư thừa lắm, rẻ rúng lắm. Bạn đừng nuối tiếc, cũng đừng than trách bản thân. Yêu chỉ là yêu, chỉ là một cung bậc thăng hoa của cảm xúc mà thôi. Bạn có thể chấp nhận những điều tan vỡ, một cách dịu dàng...

    Đừng bao giờ tự hỏi tại sao, cũng đừng buồn nữa khi thấy người ấy sóng đôi bên một người khác. Các bạn chia tay, 2 người là 2 dòng kẻ song song sẽ không thể 1 lần nữa bắt nhịp cùng nhau trên quãng đời này. Mọi vui buồn của người ấy, mọi hạnh phúc hay là bất hạnh của người ấy, đã không còn liên can tới bạn nữa rồi. Bạn có thể mừng, có thể không, cho người ấy. Nhưng tuyệt đối không được đối xử tệ với bản thân mình.

    Đừng gọi điện, đừng nhắn bất cứ một cái tin gì cho người ấy, dẫu rằng chiếc điện thoại bạn có nhấc lên rồi hạ xuống đến cả trăm lần. Dẫu rằng mỗi lần chạm vào máy, bạn lại dường như không kiềm chế được, mỗi lần điện thoại đổ chuông là một lần tim bạn nghẹt lại, có phải là số của người ấy gọi đâu. Xin bạn đừng trông đợi vào cái điều hão huyền sẽ không bao giờ xảy đến... Can đảm nhìn thẳng vào sự thật đi thôi, người ấy không còn yêu bạn nữa, hiển nhiên là muốn xóa bạn khỏi bộ nhớ, xóa rồi.

    Xin đừng than vãn, kể lể cho bạn chung của cả 2 người nghe về tình trạng đau ốm của bạn hiện tại. Bởi vì người ấy sẽ không quan tâm đến bạn nữa đâu, xin đừng làm cho người thứ 3 phải khó xử. Bạn chờ đợi điều gì đây? Một lời ủi an vụng về à? Nghe xong bạn có ổn được hơn không? Có khá được lên không? Cho nên, xin bạn, đừng kể nữa...

    Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, hãy buông tay, hãy để phần tình cảm của bạn dành cho người ấy được trở thành một kỷ niệm ôn hòa, đừng bao giờ day dứt bởi những điều quá khứ. Chiếc áo đẹp ấy bạn có còn mặc vừa nữa đâu.

    Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, xin đừng vì thế mà đánh mất niềm tin vào giá trị của bản thân. Không có người ấy thương yêu, bạn vẫn là chính bạn, bạn vẫn giữ nguyên vẹn các giá trị của chính bạn cơ mà.

    Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, nếu chẳng may sau này có gặp lại nhau thêm một lần tình cờ ngoài cuộc sống, hãy mỉm cười bạn ạ, tất cả đã trôi qua rồi...

    Có thể sẽ là rất đau đấy.

    Nhưng con người ta, để trưởng thành, cần phải trải qua những nỗi đau.

    Để trưởng thành, có khi người ta phải học cách hồi sinh từ sau những lần vỡ nát!

  • Em cứ đi đi và bình yên em nhé

    Một mình lang thang trên phố vào một buổi chiều cuối hạ, tôi gặp lại em. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy nhưng sao tôi thấy xa vời đến lạ. Em lướt qua tôi, trong một khoảng không gian đầy ánh nắng chiều, giữa tiếng hối hả và nhộn nhịp của dòng chảy cuộc đời, để lại tôi nơi này lặng im thả hồn mình về những gì xưa cũ.

    Ngày em đến bên tôi giống như một cơn gió nhẹ thoảng qua, nó đến thật nhanh và ra đi thật bất chợt. Em bước vào đời tôi, để cho tôi biết thế nào là những rung động đầu tiên của cái tuổi mười tám. Mười tám tuổi, em là một cô bé ngây thơ, hồn nhiên với những mộng mơ của một thời áo trắng. Mười tám tuổi, tôi là một chàng trai háo hức vào đời với biết bao ước mơ, hoài bão cháy bỏng và một lý tưởng sống không ngừng. Em và tôi đã gặp nhau. Hai con người, hai tâm hồn như đã hòa vào làm một. Để rồi tôi yêu biết bao cái nụ cười ấy, nụ cười đã làm xao xuyến trái tim tôi. 

    Tôi nhớ những buổi chiều thu ánh nắng tắt dần trên ngọn cỏ, em gục đầu vào vai tôi thì thầm về những điều đôi ta mơ ước, rồi ngẩn ngơ nhìn bầu trời buồn man mác. Tôi nhớ những ngày đông gió kéo về trên từng con phố nhỏ, em lặng im ngồi đếm từng chiếc lá lìa cành. Những kỷ niệm ấy sao mà ngọt ngào đến lạ. Tôi, một chàng trai mười tám tuổi cứ chìm đắm trong tình yêu ấy, chìm đắm trong cái khoảnh khắc có em bên mình. Tôi cứ ngỡ rằng mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian này. Hạnh phúc vì được sống, được yêu và được bên em.

    Nhưng cuộc sống vốn nhiều điều bất ngờ và không như ta mong ước. Vào cái ngày tôi vừa tròn mười chín tuổi ấy, một vụ tai nạn kinh hoàng đã cướp đi của tôi một bên chân lành lặn. Tôi trở thành kẻ tàn tật. Từ một chàng trai tràn đầy tự tin và hy vọng vào cuộc sống, tôi trở thành một kẻ vô dụng trong mắt của chính mình. Tôi thờ ơ với cuộc đời, thờ ơ với những người xung quanh... Và cũng trong khoảng thời gian đó, em rời bỏ tôi. Một tình yêu tôi luôn luôn tôn thờ, một tình yêu gần như là lẽ sống của đời tôi, vậy mà tình yêu ấy lại bỏ rơi tôi ngay lúc tôi cần nó nhất. Em nói rằng em yêu tôi, nhưng tình yêu của em cần một sự bảo đảm, cần một niềm tin. Và tôi bây giờ không thể mang lại cho em những niềm tin ấy.

    Em ra đi, bỏ lại sau lưng những cảm xúc yêu thương mãnh liệt, những giận hờn vu vơ cùng những mộng mơ dại khờ của một thời tuổi trẻ. Để lại tôi với những hoài nghi về một mối tình đầu mong manh dễ vỡ, về một niềm tin đặt nhầm chỗ suốt những tháng ngày qua. Không có bàn tay em chìa ra nắm lấy, không có nụ cười em sưởi ấm mỗi ngày, tôi hiểu rằng từ khoảnh khắc ấy trở về sau, tôi sẽ phải tự đi bằng chính nỗ lực của mình... Khép chặt bờ mi mong cho mình đừng khóc, để tự hứa với mình rằng: Tôi sẽ quên em.

    Giờ đây, tôi là một chàng trai 24 tuổi, lặng im ngắm nhìn em lướt qua trong ánh hoàng hôn đỏ rực, để rồi chợt nhận thấy tim mình trùng xuống một nhịp. Cũng con đường ấy, vẫn hàng cây ấy, tôi nhận ra một chút gì đó thân quen của những mùa thu năm trước. Nhưng giờ đây tôi không chờ em nữa, bởi ở cuối con đường kia tôi đã tìm được thứ mà tôi cần.

    Cám ơn em vì những ngày tháng đã xa, cám ơn em vì giờ đây tôi trở thành một người mạnh mẽ. Nhặt chiếc lá vàng buông mình theo gió, trong phút chốc nụ cười em khẽ ùa về. Tôi mỉm cười tự nói với lòng mình: Em cứ đi đi và bình yên em nhé...

    Sứa

     

  • Và anh... chỉ là một giấc mơ!

    Những cuộc tình đã đi qua, có những người đã nên đi vào dĩ vãng. Nhưng có những điều không thể nào quên. Tất cả là thật hay mơ?

    ***

     Và anh... chỉ là một giấc mơ!

    Ai đó đã từng nói với em rằng: "Khi nhìn theo bóng dáng của một người thân yêu rời xa mà biết chắc dù mình có làm gì đi nữa cũng không thể níu giữ được trái tim của người đó ở lại, mình sẽ nhìn thấy được nỗi nhớ khắc khoải của chính mình".

    Vậy là ta xa nhau đã 7 tháng 4 ngày và 12 tiếng đồng hồ... Vào đúng cái khoảng thời gian này của 7 tháng 4 ngày và 12 tiếng đồng hồ trước, anh đang nắm tay em trong góc cà phê quen mà hai đứa vẫn hay lui tới.

    Anh nói rằng: "Anh sẽ đi du học, ba năm nữa anh về, em có thể đợi anh, nhưng anh không muốn ràng buộc em. Trong khoảng thời gian đó, nếu em có tình cảm với người khác, em cứ nói với anh, chúng ta sẽ... dừng lại."

    Và rồi, anh đi xa khỏi thế giới của em, dẫu biết lần chia xa này có thể em sẽ mất anh mãi mãi, nhưng em không thể ích kỉ níu giữ anh cho riêng mình. Dẫu thế, em luôn tự hỏi: Yêu nhau ngần ấy thời gian, khi đi xa, tại sao đến một lời hứa hẹn dù là xa vời anh cũng không thể nói, đến một chút ràng buộc anh cũng không thể cho em? Trong những tháng ngày không anh, em sẽ sống và đợi chờ bằng cái gì đây?

    ***

    Những ngày đầu xa nhau, anh vẫn luôn túc trực trên mạng để trò chuyện với em, anh mở video chat để chúng ta thấy mặt nhau. Anh có vẻ béo lên và cũng trắng ra một tí. Có lẽ không em, anh vẫn sống rất tốt. Em hỏi anh có nhớ em không, anh cười xuề xòa bảo "Không nhớ em thì anh biết nhớ ai đây?" Những ngày cuối tuần, em không đi chơi cùng bạn bè, em chỉ ở nhà đợi nick anh sáng và chúng ta trò chuyện với nhau suốt cả ngày.

    Những khi anh ốm, em lo lắng đến mất ngủ. Nếu anh còn ở cạnh em, em sẽ lại lụi cụi nấu cháo cho anh, mua thuốc ép anh phải uống, chườm khăn lạnh cho anh... Giờ đây, anh ở xa em như thế, ai sẽ lo lắng cho anh, yêu thương em như em đã từng đây? Cơn bệnh đi qua và anh lại tươi cười trên cửa sổ chat. Em thở phào... gắng lên anh nhé!

    Ba năm ư? Sẽ qua nhanh thôi, phải không anh?

    Nhưng rồi một ngày, anh biến mất.

    Em nhìn đờ đẫn vào màn hình máy tính. Cửa sổ chat vẫn đang mở, nhưng nick anh không sáng. Chúng ta đã không nói chuyện với nhau bao lâu rồi nhỉ? 3 ngày, 1 tuần, 1 tháng, rồi và rồi em không còn nhớ rõ nữa.

    Có lẽ anh đang bận với bài luận ở trường học mới, có lẽ anh đang đi mua sắm những vật dụng cần thiết với bạn bè. Có lẽ anh đang mệt mỏi và đã ngủ vùi và nhiều cái "có lẽ" hiện ra trong đầu em, nhưng chưa một lần em dám nghĩ đến cái "có lẽ" này: Có lẽ anh quên em rồi...

    Em gõ những câu hỏi đầy quan tâm vào khung chat của anh và cũng không quên kết thúc bằng biểu tượng với hình trái tim bay lên. Thoát yahoo, em bước ra ban công. Bầu trời đêm nay thật đẹp, những ngôi sao lấp lánh chi chít trên cao, em chợt nhớ đến câu nói của anh:

    Mỗi người đều có một ngôi sao hộ mệnh của riêng mình, khi ngôi sao ấy sáng rực rỡ tức là người ấy đang hạnh phúc, còn nếu ngôi sao ấy tắt cũng có nghĩa là người ấy đã không còn trên đời nữa... Ngôi sao của em, vẫn còn, ngôi sao của anh, cũng không tắt, nhưng có lẽ, ngôi sao tình yêu của đôi ta đang nhạt nhòa dần trên bầu trời rồi, anh ơi! Em phải làm gì để thắp sáng nó đây?

    Em nhớ anh quay quắt. Em nhớ anh từ những điều nhỏ bé hàng ngày đến những cái lớn lao nhất. Nhớ anh trong từng hơi thở, nhớ anh trong cả giấc ngủ đêm về. Cứ thế mỗi ngày trôi qua, trái tim em đều chật chội một nỗi nhớ - về anh. Em đến lại những nơi chúng ta đã đến, em tìm lại những kỉ niệm chúng ta đã trải qua, em gìn giữ tình yêu chúng ta đã từng có và em thấy nỗi nhớ của chính mình dâng lên khóe mắt.

    - Đừng đợi anh nữa – Chỉ một dòng ngắn gọn như thế anh nhắn vào khung chat của em. Em biết, anh đã chính thức cho em câu trả lời cho khoảng thời gian im lặng vừa qua.

    - Tại sao hả anh? – Em cố níu kéo, em không thể mất anh.

    Anh không về Việt Nam nữa, em sống tốt nhé – Lời cuối cùng anh nói, một lời nói đau hơn ngàn mũi dao cứa nát tim em. Đó là lời vĩnh biệt...

    Tại sao hả anh?

    ....

    Tại sao hả anh?

    ....

    Tại sao hả anh?

    ....

    Chỉ có thinh không trả lời em.

    ***

    Ba năm sau.

    Hôm nay là sinh nhật em. Vẫn thói quen cũ, em đến rạp mua hai vé, một cho em, một cho người sẽ chẳng bao giờ xuất hiện – đó là chỗ của anh. Bước vào rạp, em lặng lẽ ngồi xuống chỗ của mình và bắt đầu theo dõi bộ phim. Phía bên cạnh, một đôi nam nữ cười đùa rất ồn ào, em khó chịu quay sang định góp ý vài câu thì...

    Tay em run rẩy, cổ họng ứ nghẹn lời định nói, em không thể tin, trước mắt em, anh tay trong tay với một cô bé rất sành điệu. Hai người cười đùa vui vẻ và không hề nhận thấy sự tồn tại của cô gái đi xem phim một mình ở ghế bên cạnh đang cáu gắt. Em lao ra khỏi rạp như 1 kẻ điên, bất ngờ, một chiếc ô tô lao đến, đèn xe chói lòa, em ngã xuống.

    Em thấy thân mình nhẹ tênh, phiêu diêu và êm ái. Khi em nghĩ đến nơi nào, em lập tức sẽ xuất hiện ở đó. Em nghĩ đến anh, và lập tức, em đứng trước mặt anh.

    - Tại sao anh lừa dối em?

    - Anh xin lỗi vì đã làm tổn tương em, anh không xứng đáng với em, hãy quên anh đi.

    - Anh chỉ có thể nói như thế với em thôi ư? Rốt cuộc em là gì giữa bề bộn đời anh?

    Em đi lùi xa, lùi xa anh mãi, bóng anh nhạt nhòa, nhạt nhòa mãi dưới mưa.

    Em thấy mỏi mệt và ngay lập tức em xuất hiện trong căn phòng ngủ quen thuộc của mình.

    Em nhìn thấy em đang nằm trong tấm chăn bông ấm áp, khuôn mặt thơ ngây như một đứa trẻ, không vương chút muộn phiền. Em muốn em lại là em của những ngày trước đây - không nhớ anh, không u sầu, không khổ sở. Thế rồi em tiến lại gần, gần hơn nữa. Cuối cùng, em nhập vào thân xác của chính em, đang ngủ rất ngon...

    Bình minh đến với căn phòng nhỏ. Em thức dậy, vươn vai, mở tung cửa sổ, những giọt mưa tối qua vẫn còn đọng lại trên lá cành. Hôm qua trong giấc ngủ, em đã mơ thấy gì nhỉ? Em cũng không rõ nữa. Chỉ biết trong giấc mơ ấy, em đã khóc rất nhiều, đến nổi khi tỉnh dậy, mắt vẫn còn sưng. Và anh... chỉ là một giấc mơ!

    Tiin Cà Ri Xí Muội

  • Phía sau người đàn ông chung tình

    Đàn ông thì không bao giờ so sánh người phụ nữ mới với người phụ nữ cũ. Mỗi phụ nữ là một giao tiếp riêng biệt. Họ không lầm lẫn giữa tình dục và tình yêu. Họ cũng không phù phiếm như phụ nữ, họ biết họ yêu ai nhiều hơn, ai thực sự làm họ hạnh phúc, cho dù có làm họ bầm dập.

    ***

    Phía sau người đàn ông chung tình là người đàn bà khờ dại.

    Bởi nếu nàng là người tới trước, nàng khờ quá, đã bỏ lại sau lưng một người yêu nàng hết mực. Nếu nàng là người đến sau, nàng còn khờ hơn, khi chiến đấu với quá khứ của chàng để giành lấy bằng được tình yêu. Và nàng có thể giành được cuộc đời chàng, chứ mãi mãi không giành được cái vị trí đã bị bỏ trống trong trái tim người đàn ông.

    Đôi khi, tôi nghĩ si tình hoặc chung tình là bi kịch duy nhất của những người đàn ông. Đàn ông được tạo hóa ban cho mọi ưu thế, khỏe hơn, khôn ngoan hơn, chạy nhanh bay xa hơn, ham muốn chinh phục mạnh mẽ hơn. Thế nhưng họ tự đâm đầu vào bi kịch của họ, khi đã yêu tha thiết thì sẽ trao cả mạng sống cho tình yêu ấy. Để đến nỗi, không bao giờ quên được người đàn bà họ đã yêu, dù có thể người đàn bà ấy xấu xa, bỏ rơi họ, phản bội họ, xấu xí hơn và vô tình hơn những người phụ nữ họ gặp sau này.

    Chỉ bởi, chính người đàn bà xấu xa ấy đã dạy cho họ những bài học, để họ thực sự trở thành đàn ông. Dạy họ trở thành si tình và chung tình. Đâu hiếm những đàn ông sẵn sàng vứt bỏ người yêu, người vợ hiện tại, cho dù hiện tại tốt đẹp bao nhiêu, người phụ nữ bên họ tốt đẹp nhường nào, để chạy theo người đàn bà quá khứ, một khi cô ta quay trở lại?

    Tôi nhớ có một bài báo trong mục "Văn hóa – văn nghệ" gần đây, viết về một người đẹp nổi tiếng trong làng giải trí Việt. Nàng than thở rằng, đàn ông tốt đâu đến lượt tôi! Lạ quá, người đẹp thế, tài năng thế tại sao lại không lựa chọn một người đàn ông tốt đẹp tài giỏi?

    Sau đó nàng nói rõ thêm, rằng, bi kịch của nàng là những người đàn ông của nàng đều rời bỏ nàng để quay về với... người phụ nữ cũ của họ!

    Tức là nàng cướp đi người đàn ông của người ta, giờ người ta cướp lại được người đàn ông của nàng, bởi họ có cả một quá khứ hậu thuẫn, hoặc họ có thể xấu hơn, nghèo hơn, nhưng họ lại có được tình yêu lâu bền của người đàn ông. Và giọt nước mắt cay đắng của người đẹp ấy làm tôi hiểu ra rằng, phụ nữ ai cũng đau đớn như nhau trong tình yêu, dù cướp được hay bị cướp mất tình yêu.

    Và đàn ông, hơn gì, đàn ông dường như luôn bị quá khứ đánh gục. Họ quay về với quá khứ, bỏ lại nàng, một phụ nữ trẻ xinh đẹp tài giỏi, giàu có và yêu như một ngọn đuốc rực sáng.

    Rõ ràng đã có nhiều người đàn ông sẵn sàng chờ để quay trở lại với người phụ nữ đã từng làm họ yêu tha thiết. Và người phụ nữ đến sau luôn chỉ như một chiếc lốp xe dự phòng trên con đường đời dài, như một vật thế thân, một chiếc ghế nghỉ tạm. Để nếu đường đời phẳng lặng, họ sẽ đi tiếp với chiếc lốp xe dự phòng ấy, dựa hẳn đời mình lên chiếc ghế nghỉ tạm ấy, xây dựng gia đình với người phụ nữ đến sau.

    Nếu như quá khứ quay trở lại, thì đàn ông sẽ phũ phàng rũ bỏ để chạy theo người phụ nữ họ từng yêu tha thiết.

    Bạn có biết vì sao không?

    Bởi cái cách mà đàn ông và đàn bà đón nhận nhau trong đời.

    Phụ nữ là loài mèo thèm được yêu chiều. Mỗi khi có được người đàn ông mới, phụ nữ luôn thầm so sánh xem, anh ta có yêu mình như người yêu cũ không, anh ta có tử tế với mình hơn không, anh ta mang cho mình điều gì, mình cảm thấy gì khi ở bên anh ta.

    Nếu gặp được người đàn ông tốt, chân thành, một chỗ dựa vững chãi, phụ nữ sẽ yêu người ấy hơn. Trong tình yêu ấy có cả sự tin cậy, sự nũng nịu, sự chờ mong, mong ước lãng mạn, sự tính toán cho một cuộc sống an toàn, và cả sự yên tâm bản năng khi trao thân gửi phận. Loài mèo khi gặp lại người cũ, chỉ nhìn hơi lâu, rồi tảng lời coi như không quen. Và loài mèo phụ nữ sẽ yêu ai tốt với nó hơn.

    Đàn ông thì không bao giờ so sánh người phụ nữ mới với người phụ nữ cũ. Mỗi phụ nữ là một giao tiếp riêng biệt. Họ không lầm lẫn giữa tình dục và tình yêu. Họ cũng không phù phiếm như phụ nữ, họ biết họ yêu ai nhiều hơn, ai thực sự làm họ hạnh phúc, cho dù có làm họ bầm dập. Chắc chưa ai quên anh lính Don José đã cay đắng theo đuổi cô vũ nữ Carmen trong truyện của Prosper Merimée như thế nào.

    Nàng lẳng lơ, nàng xấu xa, nàng tàn nhẫn với chàng, thế nhưng chàng không bao giờ để người phụ nữ đức hạnh xinh đẹp nào chiếm mất vị trí của nàng Carmen trong trái tim.

    Nên giản đơn ví đàn ông như loài chó ngao Tây Tạng, không bao giờ quên người chủ của trái tim mình. Cho dù sau này gặp được những vuốt ve chiều chuộng, tốt đẹp thế nào. Sự si tình trong quá khứ, trở thành sự chung tình nếu phải chia tay, là chiếc xích ràng vững chắc nhất trong đời người đàn ông.

    Tôi thương những người phụ nữ khờ dại.

    Nếu người đàn bà tới sau cố gắng để yêu một người đàn ông có quá khứ, mặc nhiên họ phải thấm thía vị trí của một mảnh vá, một liều thuốc chữa quên, một vật thế chân trong tim đàn ông. Đôi khi đàn bà thành công, khi họ giả bộ khờ dại, giả bộ không biết rằng đàn ông có thể yêu một cách rất tàn nhẫn.

    Tức là làm tình với người đàn bà hoàn hảo nhưng có khi vẫn chỉ yêu người đàn bà xấu xa, chỉ vì, cái quá khứ đó không bao giờ thay đổi được trong tâm trí đàn ông. Và bởi thế, đàn bà đến sau dù có cố đến mấy đi chăng nữa cũng vẫn chỉ là người đến sau.

    Trang Hạ

  • Lời chia tay

    Khi người đàn ông nói “Anh sẽ không đến tìm em nữa”, bạn đừng buồn phiền, anh ấy sẽ còn tới tìm bạn. Khi phụ nữ nói “Em không muốn gặp lại anh nữa”, cô ấy vẫn muốn gặp lại bạn.

    ***

    Rất ít người yêu nhau có thể chia tay thành công ngay lần đầu tiên, yêu nhau càng dài thì càng cần đến nhiều lần chia tay mới có thể thành công. Nếu chỉ một lần đã có thể chia tay được ngay, chứng tỏ chúng ta yêu chưa thực sự sâu đậm.

    Một trong những nguyên nhân khiến cho chia tay không thể thành công ngay ở lần đầu tiên chính là chúng ta đã quá quen với việc nói lời chia tay một cách dễ dàng, cách chúng ta hay dùng để giải quyết mâu thuẫn cũng như cách chúng ta bộc lộ tâm trạng phẫn nộ của mình đối với đối phương chính là câu nói “Chúng ta chia tay nhau đi”.

    Một cặp nam nữ khi chia tay nhau, thì đương nhiên những lời nói dẫu khó nghe đến mấy cũng có thể thốt ra, có mấy câu nói cần phải nói khi chia tay, ví dụ như “Chúng ta hãy làm bạn với nhau thôi, đừng yêu nhau nữa.”

    “Thôi hãy coi như vừa qua chỉ là một giấc mộng.”

    “Hãy coi như anh chưa hề quen em”.

    “Chúng ta hãy tạm thời xa nhau đi, như vậy tốt hơn nhiều so với việc cứ dằn vặt lẫn nhau”.

    “Từ lâu anh đã biết là chúng ta sẽ chia tay nhau, chẳng qua cả hai đều đang tự ép buộc mình đó thôi”.

    “Mong rằng em sẽ tìm được người phù hợp với anh hơn em”.

    “Chúc em hạnh phúc”.

    “Trân trọng”.

    Nếu vẫn có thể nói với người yêu nhiều điều như thế thì không nên chia tay chút nào!

    Qua cả trăm trận chiến, cuối cùng chúng ta mới nhận ra rằng, lần chia tay thực sự là khi cả hai chẳng còn gì để nói nữa.

    Khi tình yêu không còn nữa, mọi người đều không muốn nói vài câu tốt đẹp, vì tất cả những câu nói đó đều trở nên giả dối và không còn chỗ cho sự thật nữa.

    Khi người đàn ông nói “Anh sẽ không đến tìm em nữa”, bạn đừng buồn phiền, anh ấy sẽ còn tới tìm bạn. Khi phụ nữ nói “Em không muốn gặp lại anh nữa”, cô ấy vẫn muốn gặp lại bạn.

    Đáng sợ nhất là không có gì để nói.

    ("Tuyển tập tản văn hay" - Trương Tiểu Nhàn)

  • Nếu sớm mai là ngày tận thế

    Audio - Thấy mọi người cứ đồn đại về Ngày tận thế, anh cũng chẳng bận tâm làm gì. Vì phương châm của anh vốn là: Hãy cứ sống như thể bạn chỉ còn một ngày để sống. Nhưng hôm nay, bất chợt em ngồi bên anh thổn thức. Em khẽ hỏi: "Nếu sớm mai là ngày tận thế, anh muốn làm gì bây giờ?

    ***

    Anh ngơ ngác vì bất ngờ. Em tựa nhẹ đầu vào vai anh. Và anh thậm chí không biết chính mình đã nói ra câu trả lời dịu dàng đến thế: "Ngồi đây, bên em!"

    Em véo mũi anh, ra vẻ giận dỗi nói ý tưởng của anh thật bình thường. Nhưng em cười, nụ cười nhẹ và sáng trong như mùa thu buổi sớm. Khoảnh khắc đó, anh biết, câu nói của mình là rất thật.

    Anh muốn ngồi đây, nắm tay em, nghe em kể những câu chuyện thời thơ ấu. Nghe em kể về những cậu bạn em từng thích hồi tiểu học, về chàng trai cảm nắng em thuở cấp hai, về những rung động đầu đời của em và giờ là về tình cảm em dành trao anh.

    Anh muốn ngồi đây để hồi tưởng và ghi nhớ những kỉ niệm mình từng có với nhau. Cái nắm tay ngượng nghịu, chiếc hôn vụng về, cuộc hẹn đầu tiên, chuyến đi xa rộn tiếng cười. Nếu cuộc đời này còn có kiếp sau, hãy để anh mang theo tất cả những điều đó, để được yêu em thêm nhiều lần nữa, được không em?

    Anh muốn ngồi đây, để hôn lên đôi mắt của em trong những cơn gió đầu thu mát lạnh. Đặt vào đó biết bao tin yêu anh muốn nhắn gửi.

    Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về bố mẹ anh và tình yêu hai người dành cho nhau. Bố bảo với anh, cho tới bây giờ, mẹ vẫn là tình yêu lớn nhất đời của bố. Bố muốn dành cả quãng đời còn lại để thương yêu và đền đáp những quan tâm mẹ đã mang đến cho cuộc đời của bố.

    Anh sẽ nhớ khoảnh khắc bố mẹ anh nhìn nhau, khoảnh khắc họ mỉm cười hạnh phúc. Nếu cuộc sống này vội kết thúc ở đây, anh tin rằng bố mẹ anh cũng sẽ bằng lòng khi biết con trai của họ đã tìm thấy tình yêu lớn nhất đời mình và cố gắng ở bên cô ấy đến phút cuối cùng.

    Anh sẽ ngồi đây, chỉ em ánh sáng của mặt trời, chỉ em hướng đi của mây. Mây gió có thể bất định, nhưng anh sẽ mãi ở đây. Hôn lên tay em và giữ nó trong tay anh, thật chặt.

    Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về cuộc đời mình. Một chàng trai gần hai mươi tuổi với bao nhiêu ước mơ và hoài bão. Sự nghiệp chưa rạng rỡ nhưng anh tin mình sẽ thành công.

    Vì có một gia đình trọn vẹn, có em - cô gái yêu anh đến thế cơ mà. Em từng mỉm cười hạnh phúc khi bên anh, từng khóc lóc khi hai đứa cãi vã, từng giận hờn khi anh không quan tâm, nhưng cũng đầy lo lắng khi anh cảm ốm... Dù thế nào, anh vẫn luôn cảm nhận thấy nỗi nhớ và tình yêu mãnh liệt mà em dành cho anh.

    Có thể, sớm mai và nhiều ngày nữa, sẽ chẳng phải là ngày tận thế như người ta vẫn nói. Anh vẫn sẽ chẳng quan tâm đâu. Vì thế giới kia có đổi thay và biến chuyển, anh luôn muốn được ở đây, được yêu em, tiếp tục yêu em đến cuối cuộc đời. Được không em?

  • 20 lý do anh ghét em

    Em à! Hồi mới yêu, em vẫn thường thắc mắc: "Vì sao anh yêu em?" Anh gãi đầu gãi tai không biết phải nói gì. Rồi để em hài lòng, anh cố ra vẻ suy tư, nghĩ đại một vài lý do nào đó.

    Nhưng giờ, không còn câu hỏi đấy, em lại tra anh về những điều anh ghét em. Xem nào, có vẻ dễ hơn đấy. Giờ anh bắt đầu kể "tội" của em!

    1. Anh ghét em vì em bắt anh viết những dòng này, anh muốn để dành cho riêng mình và anh không muốn nói thêm điều gì nữa.

    2. Anh ghét em vì ngày đầu gặp! Em đã bắt anh để ý đến em rồi.

    3. Anh ghét em vì em có mái tóc đen, dài, khuôn mặt hiền, trông rất đáng yêu. Khuôn mặt đó đã khiến bao người ngẩn ngơ.

    4. Anh ghét em vì em có nụ cười rất dễ mến, nhìn thương thương và rất ngọt ngào. Cũng chính nụ cười đó khiến anh bị mê hoặc mất rồi.

    5. Anh ghét em vì sáng nào cũng gọi điện thoại bắt anh dậy đi học sớm, mà gọi chỉ đúng một lần, không cho anh ngủ gượng thêm nữa.

    6. Anh ghét em khi anh nhắn tin, em trả lời hụt hẫng bâng quơ. Dù biết em bận hay em có tâm trạng nhưng là anh luôn mong mình nhận được gì đó nhiều hơn thế.

    7. Anh ghét em vì mỗi tối nhắn tin thật khuya. Anh không ngại nhắn lại nhưng thấy em chẳng biết lo cho sức khỏe của mình.

    8. Anh ghét em vì tính cách cả nể, lo lắng những chuyện không đâu của em.

    9. Anh ghét em vì em không biết nấu ăn, anh ghét em vì không ăn được cá - món mà anh thích nhất.

    10. Anh ghét em vì em là cô gái có tính cách nhẹ nhàng, từ tốn, sống có suy nghĩ, không ồn ào, nhưng không bó hẹp, cởi mở, rất nhiệt thành và chân tình. Vì thế, có biết bao người mến em, quý em và có lúc anh chẳng đủ tự tin đánh bại những vệ tinh quanh em.

    11. Anh ghét em vì em là con gái nhưng thích đi đây đó, sống thoải mái, tự do, tự tại. Em có biết mỗi lần em đi xa, anh đều lo biết mấy.

    12. Anh ghét em vì lập trường không vững vàng, không tự tin, dù em rất giỏi, dù ngày trước em đã từng là số 1.

    13. Anh ghét em vì em chơi với nhiều người con trai. Anh lúc nào cũng sợ, em sẽ bỏ anh mà đi với một người khác trong số đó.

    14. Anh ghét em vì em luôn giấu anh rất nhiều chuyện, luôn chỉ giữ cho riêng mình.

    15. Anh ghét em vì em luôn nhớ về quá khứ, ghét em vì em không thể quên được những chuyện đáng quên, những chuyện khiến em phải buồn.

    16. Anh ghét em khi em chụp ảnh với ai khác ngoài anh. Có lẽ anh ích kỷ nhưng những gì thuộc về em, anh chỉ muốn giữ cho riêng mình.

    17. Anh ghét em bởi vì hiện tại bây giờ, em đang buông xuông ngành mà em đang học. Anh ghét em vì em xem nó gượng gạo, khó chịu và không có gì để phấn đấu.

    18. Anh ghét em vì có nhiều người quan tâm em, lo lắng cho em và anh thấy mình nhỏ nhoi trong "biển trời" tình cảm đó.

    19. Anh ghét em vì những status chẳng ra sao trên facebook. Có gì muốn nói, sao em không chia sẻ cùng anh? Đọc nó có khi anh hiểu, có khi không nhưng vẫn thấy bận tâm lắm đấy!

    20. Cũng chính vì ghét em mà anh đã yêu em rất nhiều!

    Anh cảm ơn em thật nhiều, cảm ơn em vì đã  yêu anh, đã làm trái tim anh tan chảy, đã làm anh cười và hạnh phúc mỗi ngày. Cảm ơn những dòng tin nhắn của em. Cảm ơn những lần động viên an ủi anh. Cảm ơn em vì đã lắng nghe anh nói.

    Hãy ở bên anh suốt cuộc đời này em nhé vì em là bầu trời duy nhất của lòng anh.

  • Cuộc gọi của người yêu

    Những lúc cãi nhau, tâm trạng thật nặng nề, cô gái cũng ngồi chờ bên chiếc điện thoại, chờ đợi anh ấy gọi đến, mong chờ nghe một lời xin lỗi của anh ấy. Nếu cả ngày không hề nghe tiếng chuông điện thoại, cô ấy sẽ nghi ngờ, hay điện thoại có vấn đề gì rồi, và cứ thế liên tục nhấc điện thoại lên thử tín hiệu. Nếu thử rồi mà vẫn không khẳng định chắc chắn, cô ấy sẽ nhờ bạn bè gọi điện đến thử xem có vấn đề gì không.

    ***

    Trong những năm tháng chưa có máy nhắn tin và điện thoại di động, hầu hết những phụ nữ đang yêu về nhà chờ đợi điên thoại của người yêu.

    Khi mới vừa yêu nhau, họ cứ chờ đợi bên chiếc điện thoại, không biết anh ấy có gọi đến hay không. Khi chuông điện thoại reo, tim cô ấy rộn rang loạn nhịp. Nếu không phải điện thoại của anh ấy, cô gái sẽ gọi người nhà đến nghe điện thoại trong sự thất vọng, rồi nài nỉ mọi người có gì thì nói nhanh nhanh lên để nếu anh ấy có gọi đến cũng sẽ không bị nghẽn mạch.

    Cuối cùng anh ấy cũng gọi điện đến! Ngay lập tức cô gái nghe điện thoại với môt giọng điệu thật dịu dàng và cố gắng che giấu cảm giác lúc chờ đợi, không để anh ấy biết rằng cô đã hồi hộp chờ đợi điện thoại của anh ấy đến mức nào.

    Những lúc cãi nhau, tâm trạng thật nặng nề, cô gái cũng ngồi chờ bên chiếc điện thoại, chờ đợi anh ấy gọi đến, mong chờ nghe một lời xin lỗi của anh ấy. Nếu cả ngày không hề nghe tiếng chuông điện thoại, cô ấy sẽ nghi ngờ, hay điện thoại có vấn đề gì rồi, và cứ thế liên tục nhấc điện thoại lên thử tín hiệu. Nếu thử rồi mà vẫn không khẳng định chắc chắn, cô ấy sẽ nhờ bạn bè gọi điện đến thử xem có vấn đề gì không.

    Sau khi chắc chắn rằng điện thoại không bị hỏng, chẳng qua là anh ấy không gọi đến, cô gái sẽ càng nghĩ càng thấy giận, chỉ muốn đập tan cái điện thoại cho xong. Nếu có tiếng chuông điện thoại, biết rằng anh ấy gọi đến, tim cô ấy lại đập rộn ràng, nhưng vẫn đếm đúng 10 giây rồi mới vui vẻ nhấc điện thoại. Làm sao có thể để cho anh ấy biết rằng, cô đã luôn chờ đợi bên chiếc điện thoại chứ?

    Khi căm hận anh ấy, cô gái cũng chờ đợi bên chiếc điện thoại. Nhưng khi chuông điện thoại reo, cô lại mặc kệ nó, không muốn nhấc điện thoại, mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại tắt, rồi lại reo lên, rồi lại tắt. Cô rơi nước mắt, cô muốn để anh ấy cảm thấy thất vọng, và bản than cô cũng đau khổ biết bao.

    Trước khi ngủ, cô để điện thoại bên cạnh mình, chờ đợi anh ấy gọi đến hỏi “Em vẫn chưa ngủ sao?”

    ("Tuyển tập tản văn hay" - Trương Tiểu Nhàn)

Read more...

NotePad24h tạo ghi chú miễn phí và lưu trữ vĩnh viễn. Nó chỉ có thể xóa bởi bạn!

Đăng nhập or Đăng ký để xóa hoặc theo dõi.