Notepad24h là sổ ghi chú trực tuyến của bạn trên web. Bạn có thể ghi bất kỳ điều gì nếu muốn. Nó là quyền của bạn. Nó cho phép bạn lưu trữ các ghi chú trên đây mà không cần phải đăng nhập. Bạn có thể sử dụng trình soạn thảo văn bản đa dạng, sắp xếp ghi chú theo ngày hoặc tiêu đề và ghi chú riêng tư. Hay nhất của tất cả - Notepad24h là nhanh chóng, sạch sẽ, đơn giản để sử dụng và miễn phí trực tuyến notepad web. Bạn có thể tạo ghi chú miễn phí mà không cần đăng ký thành viên. Tuy nhiên bạn nên đăng ký thành viên để quản lý theo dõi, xóa sửa ghi chú của bạn được dễ dàng hơn.

Hãy chia sẻ ghi chú của bạn, nó  luôn là miễn phí, lưu không giới hạn và vĩnh viễn. Close[x]

TEXT 89
A lô! Nhà nghỉ Chói Chang đây...Dạ
By notepad24h on 4th December 2018 03:02:39 PM, IP: 117.5.130.236
Home » A lô! Nhà nghỉ Chói Chang đây...Dạ
Chú ý: Tất cả các link liên kết sẽ được mã hóa và quét virus.

A lô! Nhà nghỉ Chói Chang đây...Dạ

A lô! Nhà nghỉ Chói Chang đây...Dạ


A lô! Nhà nghỉ Chói Chang đây...Dạ, anh đặt phòng qua đêm ngày mai à?! Vâng, ngày mai là thứ bảy nên em không dám hứa trước là giữ phòng cho anh được đâu...

***

Hạnh vừa về đến cổng đã thấy chồng đang lúi húi quét sân, mồ hôi ướt sũng lưng áo ba lỗ dù tiết trời đã chớm sang Thu. Thoáng chút ngạc nhiên, Hạnh mở cổng rồi nói:

- Hôm nay trời đi vắng hay sao mà tự nhiên lại chăm chỉ thế này? cẩn thận đêm lại bão to!

Phúc khẽ giật mình ngẩng mặt lên, nhìn thấy vợ, hắn vứt cái chổi nhựa vào góc sân rồi tươi cười chạy lại:

- Để đấy anh dắt xe vào cho! Hôm nay cơ quan ít việc nên anh tranh thủ về sớm dọn dẹp nhà cửa.

 

Vừa dắt xe, Phúc lại vui vẻ kể:

- Về đến nhà thấy sân đầy lá rụng, bẩn quá! Lúc nãy còn moi ống cống ra một vốc lá cây, hèn nào mấy hôm nay cứ thấy có mùi khó chịu.

Hạnh tháo mũ bảo hiểm móc vào xe rồi quay lại mỉa mai:

- Em bảo anh từ tuần trước mà anh có làm đâu! Không để ý thì cống nó tắc ngập vào cả phòng ngủ ý chứ. Chắc còn bận những việc riêng tư khác, thời gian đâu mà để ý việc ở nhà...

Biết vợ nói kháy, Phúc vội lảng đi chuyện khác, hắn cười:

- Con Bống về quê với ông bà ngoại có hai hôm mà quên luôn bố mẹ rồi em ạ. Lúc chiều anh gọi điện về hỏi thăm mà nó còn bảo là "Con đang bận chơi", thế có điên không chứ!

- Lúc sáng em gọi về rồi, nói chuyện với mẹ một lúc thì lại chạy theo ông đi chợ. Thôi anh làm nốt đi, em vào nấu cơm đã.

Phúc vội cầm tay vợ, giọng hắn nhẹ nhàng:

- À! Thôi bữa này mình ra hàng ăn. Cũng lâu rồi hai vợ chồng chưa đi ăn ngoài hàng, được không em?

Hạnh khẽ gỡ tay chồng, thái độ lưỡng lự:

- Tưởng toàn mời người khác đi ăn chứ! Hôm nay lại mời vợ đi ăn cơ đấy, xúc động quá!

Phúc gãi đầu:

- Vợ đợi anh một lát nhé, anh tắm ù một cái rồi mình đi, ăn gì để vợ chọn đấy!

Nhìn theo bóng chồng lon ton chạy vào phòng tắm, Hạnh thở dài, trong lòng ngổn ngang những suy nghĩ. Cô từ từ tiến tới khép cổng lại...

- Vợ chồng Hạnh - Phúc đã chuẩn bị cơm nước gì chưa?

Bà Mận hàng xóm tươi cười, tay cầm nón làm quạt phe phẩy.

- Dạ con chưa bà ạ! Bà mới đi chợ về à? Bà vào nhà uống nước đã – Nghe giọng bà Mận, Hạnh lại vội mở cửa.

- Thôi nước non gì! đi qua nhà thấy hai vợ chồng đứng nói chuyện nhìn tình cảm quá, cứ như vợ chồng son ý. Thế mọi chuyện đã ổn thỏa chưa?

Hạnh ngập ngừng:

- Dạ...! cũng bình thường rồi bà ạ.

Bà Mận khẽ ngó vào trong như sợ chồng Hạnh nghe thấy, giọng bà bỗng nhỏ lại:

- Thôi cô ạ! Bỏ qua cho nhau mà sống cho thoải mái, vợ chồng tránh sao được lúc nọ lúc kia. Đàn ông ai chả có tí trăng hoa! Mình là phụ nữ đôi khi phải chấp nhận thiệt thòi, chứ căng quá rồi lại tan nát gia đình, con cái khổ đầu tiên...

Thấy Hạnh cúi mặt xuống, bà Mận vội an ủi:

- Nói thật chứ qua chuyện vừa rồi hàng xóm láng giềng lại càng quý mến cô hơn. Đẹp người, đẹp nết lại có học thức, chả hiểu anh Phúc anh ý ăn bùa mê thuốc lú gì mà lại...Cũng may cô là người hiểu biết và rộng lượng, chứ không thì...

Hạnh nghẹn ngào:

- Con cũng khổ tâm lắm bà ạ! Vợ chồng ăn ở với nhau mấy năm trời, ai ngờ anh ý lại là người như vậy. Có lúc con định buông xuôi nhưng lại nghĩ thương cho cái Bống, rồi nghĩ lại lúc con và anh ý ngày xưa nên lại thôi. Đời ai cũng có lúc sai lầm, thôi thì tha thứ cho nhau để sống cho nhẹ nhàng...

Bà Mận gật gù:

- Cô nghĩ thế là đúng đấy! vợ chồng lấy nhau cũng là duyên nợ từ kiếp trước, mình cứ sống có Đức thì mặc sức mà ăn...

Hai người đang nhỏ to tâm sự, chợt thấy bóng Phúc từ trong nhà đi ra, bà Mận vội vàng:

- Thôi tôi về nhé, có gì cứ nhẹ nhàng bảo nhau, tôi tin là anh ý đã tỉnh ngộ rồi...

- Vâng! Con chào bà, bà về nhé. Hôm nào mời bà sang con ăn cơm!

Phúc tiến tới phía cổng, thái độ có vẻ không vui khi thấy vợ và bà Mận hàng xóm thì thầm, hắn thăm dò:

- Bà ý lại nói linh tinh gì đó? Chuyện vợ chồng người ta mà cứ tham gia vào như người nhà, đúng là rảnh quá mà!

Hạnh cười mỉa mai:

- Có tật mới phải giật mình, đàng hoàng tử tế thì việc gì phải sợ.

Sợ mọi chuyện thêm căng thẳng, Phúc vòng tay ôm vợ âu yếm:

- Thôi mà em, xấu chàng hổ ai! mình đi luôn kẻo muộn. Anh thấy đói quá rồi...

Thấy thái độ vợ có vẻ xuôi, Phúc gợi ý:

- Bây giờ mình đi ăn hải sản nhỉ? Anh nhớ ngày mới yêu nhau, hai vợ chồng mình tuần nào cũng đi ăn món đó.

Hạnh vừa khóa cửa vừa tranh thủ dọa:

- Ừ! Cũng được, món đó bổ lắm đấy! khỏe rồi đi kiếm con đó mà giải quyết...

Phúc kéo vợ lên xe, giọng đầy ẩn ý:

- Đêm nay anh cho vợ chết, dặn trước mà chuẩn bị tinh thần chiến đấu...

Hạnh bĩu môi thách thức:

- Tinh vi! chả biết ai chết với ai...

- Để xem! – Phúc cười khoái chí.

Nói rồi Hạnh ôm eo chồng, chiếc xe máy từ từ lăn bánh ra khỏi con ngõ hẹp, tiếng cười đùa của hai vợ chồng vẫn còn vọng lại. Bà Mận hàng xóm đứng lấp ló nhìn theo, thấy bóng họ khuất hẳn, bà mới thở dài:

- Rõ khổ! Cứ thế này có phải vui không? gái gú cho lắm vào rồi làm khổ vợ con.

- Bà lẩm bẩm cái gì thế? vào chuẩn bị cơm nước thôi.

Đi đổ rác về thấy bà vợ đứng ở cổng lẩm bẩm, ông Tí vỗ nhẹ vào vai bà hỏi.

- Tôi đang xem vợ chồng Hạnh - Phúc, giờ có vẻ ổn rồi, mấy hôm trước thấy căng thẳng quá nên cứ lo anh chị đó bỏ nhau!

- Lại cái vụ anh Phúc có cô bồ ở cơ quan hả?

Bà Mận lắc đầu ngán ngẩm:

- Rõ khổ! Vợ đẹp con khôn như thế còn đi kiếm của lạ. Cặp với cô làm cùng cơ quan, nghe đâu cũng có chồng con rồi, hai gia đình ầm ĩ lên, đúng là bọn đàn ông...

Bất chợt quay lại nhìn lão chồng tay vẫn cầm thùng rác, bà Mận hỏi:

- Còn ông nữa đấy! đi đổ rác gì mà tiếng đồng hồ không thấy về?

Ông cứ liệu cái thân ông, đừng có gái gú, không là chết với tôi! Xem gương vợ chồng nhà Hạnh - Phúc kia kìa...

Ông Tí tay run run cầm cái thùng rác, chiếc quần đùi nhăn nhúm để lộ đôi chân gầy guộc, nhăn nheo. Chiếc áo phông thể thao rộng thùng thình càng tố cáo tấm thân còi cọc của ông. Ở độ tuổi 70, mái tóc ông có lẽ còn lơ thơ vài sợi. Tự nhiên bị vợ dọa nạt, ông vội thanh minh:

- Tôi gặp bà Sương ở đầu ngõ, bà ý rủ tôi sáng mai đi tập dưỡng sinh ngoài công viên, thế là đứng nói chuyện một lúc thôi chứ đi đâu...

Khẽ liếc xung quanh, giọng ông nhỏ lại:

- Tôi còn làm ăn được gì nữa mà bà ghen! Hơn 10 năm nay tôi giã từ vũ khí rồi. Bây giờ ví dụ như có con nào nó tự nhiên cho thì tôi cũng chắp tay tôi lạy...

Bà Mận bĩu môi:

- Biết thế là tốt! mà tôi nói vậy thôi chứ người ông có một rúm thế kia thì gái nào nó thèm? chỉ sợ lĩnh lương hưu rồi mấy lão lại rửng mỡ rủ nhau đi tẩm quất thôi. Giờ vào nhà chuẩn bị ăn cơm!

---------------------------------

"A lô! Nhà nghỉ Chói Chang đây...Dạ, anh đặt phòng qua đêm ngày mai à?! Vâng, ngày mai là thứ bảy nên em không dám hứa trước là giữ phòng cho anh được đâu...trước 10h tối mà anh không đến thì coi như bỏ nhé, giá qua đêm là 300 nghìn. Ơ..không đắt đâu anh ơi, cuối tuần bên em toàn cháy phòng thôi, giá vậy là hữu nghị rồi, phòng sạch sẽ tiện nghi lại yên tĩnh, anh sang các nhà khác bẩn lắm, ga gối chúng nó chén xong bẩn thỉu rồi lại cho khách sau dùng luôn, làm sao bằng bên em được...Vâng, anh qua số nhà 69 Thiên Đường nhé..."

Lợi bỏ máy điện thoại xuống, lúi húi ghi vào sổ vài thông tin của khách đặt phòng thì một đôi trai gái bước xuống:

- Trả phòng anh ơi!

- Phòng bao nhiêu hả em? – Lợi ngẩng mặt lên

- Phòng 307

- Ok! Của em tiếng rưỡi, thôi lấy 90 nghìn cả chai nước!

Trả lại khách tiền lẻ, Lợi liếc nhìn theo đôi trai gái:

- Lần sau lại vào anh nhé! khách quen anh sẽ bớt giá, hôm nào muốn nghỉ thì gọi trước anh giữ phòng cho.

Thằng thanh niên quay lại vui vẻ:

- Vậy anh cho xin số điện thoại, hôm đêm Trung Thu chạy mấy khu đều cháy hết phòng, đen vãi!

Lợi đưa tấm danh thiếp của Nhà nghỉ Chói Chang cho thằng thanh niên, hắn liếc nhìn con bé rồi nói nhỏ:

- Các ngày đấy lấy đâu ra phòng, phải đặt trước mới có chứ! Cứ A-lô cho anh...Hàng ngon thế kia mà không tìm được phòng thì ức chế lắm! Phí của!

Lợi tủm tỉm cười nhìn đôi thanh niên lên xe máy, con bé đeo khẩu trang, áo chống nắng kín mít, ra khỏi nhà nghỉ nó ngó nghiêng trước sau như sợ ai nhìn thấy...

- Thằng Pháo đâu! Lên dọn phòng 307 đi, khách vừa ra xong! Nhanh lên, hôm nay cuối tuần đông khách lắm đấy.

Thằng Pháo tay xách cái làn nhựa to, chất đầy các loại khăn trắng đã ngả màu đục mà nó dọn từ các phòng nghỉ ở trên. Nghe tiếng ông chủ gọi nó cũng chưa vội trả lời, bước chân lững thững xuống cầu thang, giọng nó mệt mỏi:

- Anh cho em nghỉ tí! Dọn 5 phòng rồi đấy, cái đôi phòng 307 vừa rồi nó kêu to thế. Em dọn phòng bên cạnh mà không làm nổi với chúng nó, bọn này nó máu thế không biết, cứ uỳnh uỵch suốt. Mấy cái bao cao su dùng xong nó vứt luôn trên giường, bẩn không chịu được, xuống đây thở tí cho đỡ mùi...

Lợi thở dài:

- Mày im mồm vào! Làm ở nhà nghỉ thì công việc chỉ có thế. Chúng nó vào để chịch! chứ vào để ngắm nhau à mà đòi sạch.

Pháo vừa tu chai nước vừa phân trần:

- Biết là thế! nhưng cũng phải có ý thức tí, ít ra chúng nó cũng phải vứt vào thùng rác cho em chứ. Đằng này vào có một tiếng mà như bãi chiến trường. Thằng thì sướng, thằng thì phải đi dọn chả được miếng nào mới đau...

Ngập ngừng nhìn thái độ của Lợi một lúc, Pháo lại tiếp tục:

- Có khi anh tăng cho em tí lương với ít phụ cấp độc hại! vừa kiêm dắt xe cho khách, vừa kiêm dọn phòng, rồi động tí khách nó lại gọi lấy cái này lấy cái kia cho chúng nó, mệt vãi ra!

Thấy Lợi định nói gì đó, Pháo nhanh nhẩu ngắt lời luôn:

- Đêm qua đấy, phòng 402 nó gọi lấy thêm mấy chai nước, em cũng vội vàng mang lên luôn, vừa mở cửa phòng thì ối giời ơi...Ông bà ý vẫn đang chơi nhảy ngựa trên giường. Nhiều khi em thấy tâm hồn mình bị vẩn đục quá, em vẫn còn là trai tân mà...

Lợi đang tức cũng phải phì cười:

- Xem miễn phí sướng bỏ mẹ còn giả vờ! Hôm nào có Gấu ở quê lên chơi thì đưa vào đây, tao miễn phí tiền phòng cho, tha hồ mà oánh chén.

Mắt Pháo sáng lên khi nghe ông chủ nói, hắn cười khoái chí nhưng rồi nghĩ lại bỗng nét mặt trở nên đăm chiêu:

- Anh hứa rồi đấy nhé! À...mà cũng khó, con Gấu của em nó không cho đâu, nó bảo bao giờ cưới nó mới cho. Bố con điên, anh nhờ! Em làm ở nhà nghỉ với anh cả tháng nay, nhiều con còn ít tuổi hơn con Gấu của em nhiều mà vào chén suốt có sao đâu...Mấy đôi đi xe đạp điện trưa nay chả thế à, học lớp 10 là cùng chứ gì.

Lợi lắc đầu:

- Chén được hay không là do mày, gái tem nó khác, chén cũng phải có bài của nó. Tự nhiên ông đòi chén khơi khơi thì bố đứa nào nó cho.

Pháo trợn tròn mắt ngạc nhiên:

- Thế anh bảo em phải làm sao?

- Mày nhớ cái đôi vào phòng 201 lúc chiều không? Lần đầu tiên nó dắt con kia vào đấy. "Vào trong này cho yên tĩnh, anh có chuyện quan trọng muốn nói với em, mình chỉ vào tâm sự thôi..."

- Em cũng thấy con kia nó bảo là "thôi vào đây làm gì, ngại lắm", mẹ bố nhà nó! Thế mà một lúc sau em lên đi qua phòng đấy đã thấy con đấy nó rên như bị ai bóp cổ, cứ "Á" với "Ối" suốt.

Lợi gật gù:

- Phải có bài hiểu chưa! Thôi lên dọn phòng đi, nhớ mang phát mỗi phòng 2 cái bao cao su, không có vào khách nó lại kêu.

Pháo tần ngần cầm một tệp dây Bao cao su dài dằng dặc rồi nhét vào cái giỏ nhựa, miệng lẩm bẩm:

- Yêu nhau thì dùng cái này làm mẹ gì cho vướng víu, mất tự nhiên...

Lợi quát:

- Ngu! Có những đôi chúng nó vào để chịch xã giao chứ. Thôi mày đi dọn đi rồi xuống đây, nhớ là đôi nào vào thì phải dắt xe rồi quay biển số vào trong tường.

Pháo cãi:

- Thì lần nào chả thế, đôi nào vào em chả dắt xe rồi quay luôn còn gì.

- Tao cứ dặn thêm kẻo khách vào đông lại quên! Bây giờ bọn nó đi đánh ghen ở nhà nghỉ nhiều lắm, nó soi ra biển số mà đúng xe chồng hay vợ nó thì bỏ mba%pu4d)u >C

Loading


Có thể bạn quan tâm

Điều khoản: Vui lòng không sử dụng từ ngữ thô tục, gây phản cảm. Không sử dụng với mục đích bôi nhọ, nói xấu, xúc phạm quyền cá nhân. Không đăng các bài viết liên quan đến luật pháp việt nam, cấm các chủ đề liên quan đến chính trị. Hình ảnh có nội dung khiêu dâm, đồi trụy bị cấm, bikini thì được chấp nhận.

Chúng tôi cho phép bạn tạo miễn phí nhưng sẽ giới hạn đối với các trường hợp cố tình vi phạm

Bạn có thể tạo ghi chú miễn phí mà không cần đăng ký thành viên. Tuy nhiên bạn nên đăng ký thành viên để quản lý theo dõi, xóa sửa ghi chú của bạn được dễ dàng hơn.  Mã captcha sẽ được loại bỏ đối với thành viên.
Online notepad 24h
.

Free online notes app. No login required, no sign up required. Note pad 24h , notepad 24h, notepad24h, notepad online

Tất cả nội dung đến ghi chú, bài viết được tổng hợp từ mọi nguồn, chúng tôi không chịu trách nhiệm.
Nhưng chúng tôi sẽ xóa bỏ các nội dung vi phạm.


Chúng tôi cho phép bạn sử dụng backlink đến bất kỳ trang web nào. Nhưng vui lòng không lạm dụng, không sử dụng làm công cụ thao túng. Và đặc biệt là các vấn đề spam link chia sẻ trên mạng xã hội.

Các tài liệu liên quan đến bàn quyền, tranh chấp vui lòng liên hệ BQT.

Mọi hỏi đáp và thắc mắc, cũng như các lỗi thường gặp hãy liên hệ với chúng tôi.
Liên hệ: admin(.)notepad24h.com
Notepad24h là phiên bản miễn phí đang trong quá trình thử nghiệm. Hãy góp ý để chúng tôi có thể làm được nhiều điều tốt hơn.

NotePad24h tạo ghi chú miễn phí và lưu trữ vĩnh viễn. Nó chỉ có thể xóa bởi bạn!

Đăng nhập or Đăng ký để xóa hoặc theo dõi.